Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 469: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

[ đừng có chỉ câu dâu mắng cây hòe. ]

Cao Tấn hừ lạnh, nhìn thoáng qua Tạ Khuynh bằng đôi mắt biết nói:

À há, còn biết ta đang chỉ cây dâu mắng cây hòe đấy nhỉ.

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh ngượng ngùng gãi đầu, không so đo với nam nhân bụng dạ hẹp hòi này.

"Án này của Sóc vương, trẫm cho các ngươi thời gian ba ngày. Nếu ba ngày sau còn chưa tra ra, chúng ta gom hết nợ cũ nợ mới tính một lượt."

Cao Tấn nói xong vẫy vẫy tay với Tạ Khuynh và Cao Nguyệt: "Đi."

Tạ Khuynh vội vàng đuổi theo, bước chân Cao Nguyệt lại hơi chần chờ. Sau khi bước hai bước theo Tạ Khuynh, đột nhiên hắn dừng lại, lớn tiếng nói:

"Bệ hạ, ta có chút manh mối muốn nói cho Tôn đại nhân và La đại nhân."

Hai vị đại nhân nhìn nhau, cuống quít hỏi:

"Sóc vương điện hạ có manh mối gì, mời nói."

Lúc này Sóc vương nguyện ý đứng ra nói vài câu, mặc kệ cung cấp manh mối gì, có tác dụng hai không hai vị đại nhân đều vô cùng cảm kích.

Cao Nguyệt nói:

"Hai món đồ mà Phù đại nhân dâng lên đúng là của ta. Hôm qua sau khi hồi phủ, ta phát hiện mất ngọc bội, vạt áo cũng bị xé mất một góc. Lúc ấy ta lại không nghĩ nhiều, chỉ cho là lúc đánh nhau làm rơi mất ngọc bội, bị rách vạt áo. Nhưng bây giờ nghĩ lại, hai thứ gọi là chứng cứ kia, nhất định là có người thừa dịp ta và Ngô Thế tử đánh nhau cố ý trộm."

"Hôm qua ta và Ngô Thế tử đánh nhau tổng cộng có tám người lên can ngăn. Ta có thể vẽ ra dáng vẻ của bọn họ, đầy đủ quần áo và đặc điểm. Đến lúc đó mời tiểu nhị của An Nhạc phường hoặc khách hôm đó đến xác nhận, nói không chừng có thể biết được hôm qua những ai đã lên can ngăn. Mà ngọc bội và mảnh vải áo của ta, đương nhiên là do người nào đó trong số tám người lấy đi để giá họa cho ta. Mà nếu bọn hắn giá họa cho ta, còn không phải đã nói rõ bọn hắn mới là hung thủ sao?"

Cao Nguyệt xác thực một phen quả thực có chỗ làm người ta tin phục. Tôn đại nhân và La đại nhân cũng cảm thấy đây là một hướng điều tra, mà Phù Diên Đông bên cạnh lại hỏi:

"Sóc vương điện hạ thật sự có thể miêu tả đủ đặc điểm tám người kia? Lúc đó ngài đang đánh nhau, có nhớ chính xác không?"

Cao Nguyệt vẫn chưa trả lời, Tạ Khuynh bên cạnh đã nói:

"Phù đại nhân yên tâm đi. Tiểu tử này có cái đầu thông minh lắm, thấy qua rồi không quên được thì cũng bình thường thôi. Dù sao các ngươi cũng chẳng còn manh mối nào khác, sao không để hắn thử một chút, nói không chừng tìm ra thật đó." Nguồn copy từ TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cao Nguyệt hồi tưởng lại những người ngày ấy đã đi tới can ngăn lúc phát sinh xung đột, kể ra vóc người, ăn mặc, dung mạo, đặc điểm của bọn họ. Toàn bộ họa sư của Đại Lý tự đều bị gọi tới, vẽ chân dung theo miêu tả của Cao Nguyệt.

Sau một canh giờ, mười mấy tấm chân dung bày ra trước mặt Cao Tấn. Quá trình này khiến Tôn đại nhân và La đại nhân không khỏi lau mắt mà nhìn đối với vị Sóc vương điện hạ này.

Trước đó bọn họ chỉ nghĩ vị này gặp may, sau khi được Bệ hạ đón về từ Bắc Liêu không những không bị Tiền Thái tử liên lụy, ngược lại còn kế tục tước vị thân vương của phụ thân mình. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Không ngờ hắn lại có một trí nhớ như vậy, người bình thường lúc loạn lên hoang mang lo sợ còn không kịp, thế mà hắn còn có thể nhớ rõ hình dáng đặc điểm của từng người.

Cao Tấn lật xem từ đầu tới đuôi, không chút nghi ngờ, trực tiếp hạ lệnh cho người mang mấy tiểu nhị An Nhạc phường tới nhận diện.

Rất nhanh, tiểu nhị hôm qua của An Nhạc phường đã được gọi tới hành lang trong Đại Lý tự. Mười mấy tấm chân dung đặt trước mặt bọn họ, hỏi bọn họ có ấn tượng với những người trong tranh hay không. TruyenLau.com

Tiểu nhị của An Nhạc phường đều đã được huấn luyện, nhất là đối với khách tới mua Say Hoa Âm càng nhớ kỹ hơn. Trong số mười mấy người Cao Nguyệt miêu tả, tiểu nhị An Nhạc phường đúng là nhận ra mấy vị khách quen.

Lúc những người khác đang vây quanh truy vấn người tiểu nhị đó, có một tiểu nhị khác cầm hai tấm chân dung không phải khách quen ngẩn người.

Tạ Khuynh và Cao Tấn nhìn nhau, Cao Nguyệt đi tới hỏi:

"Ngươi đang nhìn cái gì?"

Tiểu nhị quỳ trên đất ngẩng đầu nhìn Cao Nguyệt một cái, nói:

"Hai vị lang quân này hôm qua đi ra từ cửa sau."

Cao Tấn ngồi xuống hỏi:

"Bọn hắn đi lúc nào? Sao ngươi lại nhớ rõ như vậy?"

Tiểu nhị trả lời:

"Hôm qua có người đánh nhau ở đại đường, tiểu nhân đang ở gần cửa sau sắp lại mấy vò rượu không, nghe âm thanh đánh nhau nên muốn ra xem náo nhiệt. Ai ngờ đi gấp đụng vào hai vị này. Có một nam tử áo tím nhấc chân muốn đá ta, một vị lang quân khác lại kéo hắn đi. Tiểu nhân rất sợ hãi nên nhớ đặc biệt rõ ràng."

Lời này của tiểu nhị cũng hấp dẫn sự chú ý của những người khác, sôi nổi vây sang đây nhìn hai tấm chân dung hắn đang cầm.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu