Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 394: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Tấn phảng phất như gặp được tri âm, vỗ lan can khen:

"Không sai không sai, ta cũng cảm thấy như vậy."

Tạ Khuynh: ...

Dưới lầu một trận cười vang, Tạ Khuynh chỉ có thể nấp sau rèm nhỏ giọng cãi lại:

"Ta, ta đâu có nói muốn lén lút, ngươi bớt bẫy ta đi! Nhanh chóng vào đây--- có chuyện gì từ từ nói!"

Cao Tấn cố ý lớn tiếng đáp:

"A? Ngươi nói cái gì? Muốn từ từ nói hả?"

Chỉ thấy hắn đứng lên cạnh lan can, ra hình ra dạy chắp tay với những người xem náo nhiệt dưới lầu, nói:

"Để chư vị chế giễu rồi. Nàng muốn từ từ nói với ta, cho nàng một cơ hội đi."

Quần chúng dưới lầu ồn ào cười to, thấy Cao Tấn tiến vào nhã gian, đám đông mới chậm rãi tan đi, đi dọc đường còn đem chuyện đêm nay làm đề tài nói chuyện.

Cao Tấn vén rèm lên, đến gần nhã gian, còn chưa đứng vững đã cảm giác có gì tập kích vào mặt, vô thức bắt lấy.

Nắm đ.ấ.m của Tạ Khuynh bị Cao Tấn bao lại trong lòng bàn tay, nàng tức giận đá lên bắp chân hắn. Cao Tấn vốn đang đề phòng nàng, sao có thể để nàng thành công, hai người tới lui mấy chiêu, Cao Tấn uy *****:

"Nếu ngươi không dừng tay, ta lại ra ngoài gọi người nữa đó!"

Tạ Khuynh: ...

Cửa chính Tầm Dương lâu Tạ Khuynh cũng không có mặt mũi bước ra, nàng để bạc lại nhã gian liền chạy trốn từ nóc nhà.

Nàng đi như bay, dốc hết toàn lực muốn vứt bỏ nam nhân đã khiến mặt mũi nàng ném tới nhà bà ngoại.

Nhưng nam nhân kia theo sát phía sau, căn bản không vứt được!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Rất nhanh, Tạ Khuynh liền dừng lại ngoài tường của cửa sau phủ Tướng quân, Cao Tấn cũng dừng theo, Tạ Khuynh không thể nhịn được nữa:

"Ta đến nhà rồi ngươi còn theo?"

Cao Tấn nhìn thoáng qua bức tường phía sau nàng, không biết xấu hổ nói:

"Cũng đâu phải lần đầu tiên ta tới, còn cần ngươi giới thiệu?" TruyenLau

Tạ Khuynh đưa tay sờ trán Cao Tấn, hắn không tránh không né, Tạ Khuynh sờ xong, hỏi một câu chân thành:

"Hôm nay ngươi trúng tà hả? Phát bệnh thần kinh phải không?"

Cao Tấn không để bụng: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Hừ, ta trúng tà? Ngươi mới trúng tà."

Sau khi nói xong, không đợi Tạ Khuynh tiếp đón, Cao Tấn quen cửa quen nẻo xoay người nhảy vào, động tác mây trôi nước chảy, không chút do dự.

Tạ Khuynh nhảy theo, lúc này phủ Tướng quân đã không còn đèn đuốc, yên tĩnh, Cao Tấn như vào chỗ không người, Tạ Khuynh nhanh hơn một bước ngăn hắn ở cửa viện, nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đa tạ Bệ hạ đưa ta về, quá muộn, ngài vẫn nên nhanh chóng hồi cung đi."

Cao Tấn hai tay ôm ngực, vô lại nói:

"Cửa cung đóng rồi."

Tạ Khuynh nhướng mày:

"Ngài là vua một nước, cửu ngũ chí tôn, chẳng lẽ còn không thể mở được một cái cửa cung?"

Cao Tấn bình tĩnh tự nhiên giải thích:

"Mở không được! Từ sau khi Thẩm Thiên Phong đền tội, trẫm đã lập ra một quy củ, một khi cửa cung đóng lại, Thiên hoàng lão tử tới cũng không mở!"

Nói xong, hất bay cánh tay đang cản ngay cửa viện của Tạ Khuynh, kiêu căng ngạo mạn đi vào.

Tạ Khuynh hận, hùng hùng hổ hổ đi theo.

Cao Tấn vào trước, rất nhanh đã tìm được cây châm lửa trong phòng Tạ Khuynh, thành thạo đốt đèn lên.

Trong phòng sáng lên, Cao Tấn giống như chủ nhân dạo qua một vòng, cũng xem như hài lòng với gian phòng vừa được thu thập hôm nay, đồ bên trong đều là đồ mới.

Thị sát xong, hắn ngồi xuống mép giường, nói với Tạ Khuynh:

"Ngươi không làm Hoàng hậu của trẫm, vậy làm tỳ nữ đi. Trẫm muốn rửa chân."

Tạ Khuynh cười lạnh:

Mê Truyện Dịch

[ ta rửa chân ông cố nội ngươi! ]

[ cảnh cáo ngươi, đừng có giẫm lên giới hạn cuối cùng của ta! ]

Cao Tấn tự cởi giày, lơ đãng nói:

"A, thì ra Tạ đại tiểu thư của chúng ta cũng có giới hạn cuối? Không đúng a, bất luận người nào có giới hạn cuối, đều sẽ không nói ra mấy lời muốn cùng ta lén lút vụиɠ ŧяộʍ được đâu nhỉ?"

Tạ Khuynh giải thích:

"Ta không có ý đó, ta muốn nói là, sau này ai biết sẽ phát sinh chuyện gì, nếu vì nhất thời xúc động mà ở bên nhau, về sau hối hận còn không phải khó xử sao? Cho nên ta mới nói muốn chờ một thời gian."

"Ngươi xúc động nhất thời một cái là hai năm, thật là đủ xúc động!" Cao Tấn không buông tha.

Tạ Khuynh xoay người đóng cửa phòng lại, sợ thanh âm của hắn thu hút người khác tới.

"Ngươi nói nhỏ chút được không?" Tạ Khuynh thấp giọng nói:

"Chuyện trước đó giữa ta và ngươi chẳng lẽ ngươi quên rồi sao? Vốn dĩ chính là vụиɠ ŧяộʍ... Ách, không phải danh chính ngôn thuận, đúng không? Bây giờ ai về chỗ nấy, nhưng ngươi cũng phải cho ta chút thời gian thích ứng chứ?"

"Ngươi đã nói vậy thì ta cũng không phải người không nói đạo lý, giờ ngươi nói đi, bao lâu mới thích ứng được? Một tháng? Hai tháng? Nửa năm?" Cao Tấn yêu cầu một thời gian chính xác.

Tạ Khuynh đang định chọn khoảng thời gian dài nhất mà hắn đưa ra, sau đó nàng nghĩ lại, không đúng!

"Không phải, ta không phải nói thời gian, ta nói là thử trước một chút, xem hai người ở bên nhau có thích hợp hay không, sau đó mới nói tới chuyện tiến cung."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu