Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 364: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh rất thưởng thức sự thông minh nảy sinh ác độc của Cao Nguyệt, không ngờ sau khi lịch kiếp trở về, hắn lại ở ngay trong nhà mình chịu ủy khuất.

"Thế giới có phân chia, nhưng không phải phân chia theo kiểu địa vực như Bắc Liêu và Lễ triều, mà là phân chia giữa người tốt và người xấu. Vô luận ở chỗ nào, cũng có người tốt thích giúp đỡ và kẻ xấu thích khi dễ, ngươi chỉ đổi chỗ, chứ không phải đổi từ khu người xấu qua khu người tốt."

"Ở Bắc Liêu đến hoàng thất cũng không khi dễ được ngươi, thì chẳng có lý do gì mà về Lễ triều đám a miêu a cẩu có thể khi dễ ngươi được."

"Không cần chừa mặt mũi cho bọn hắn, không cần chừa mặt mũi cho Cao Tấn. Thân phận của ngươi, chỉ cần ngươi không thấy xấu hổ, vậy xấu hổ chính là người khác. Ngươi cứ việc gây chuyện, lấy cái thân phận con mồ côi của tiền Thái tử, phàm là Cao Tấn còn muốn lưu mỹ danh trong sử sách, hắn sẽ không dám gϊếŧ ngươi."

Cao Nguyệt nghiêm túc nghe Tạ Khuynh nói chuyện, mới đầu còn thấy có đạo lý, cũng có thể nghe ra ý tứ Tạ Khuynh đang cổ vũ hắn, nhưng dần về sau... Càng nghe càng cảm thấy... Hình như có chỗ nào đó không thích hợp.

Nghĩ tới nghĩ lui, Cao Nguyệt nhìn thấy một người bước vào màn cửa lúc nãy hắn chưa kịp kéo xuống, con ngươi hắn phóng đại, vừa muốn lên tiếng, người kia đã giơ ngón trỏ thủ thế 'im lặng' với Cao Nguyệt.

"Ngươi ngẫm xem có phải đạo lý này không?"

"Hoàng đế còn không dám gϊếŧ ngươi, tiểu tử, ngươi còn cố kỵ cái gì? Gáy lên a!"

"Ngươi yên tâm, Cao Tấn người này thoạt nhìn muộn tao vô cùng, bề ngoài thì... Ít nói ít cười, thực sự bên trong vô cùng trọng tình cảm. Hắn giống như mấy nhân vật anh hùng hoàn mỹ vô khuyết trong những quyển thoại bản dân gian vậy, thật, làm người khác vừa nhìn vào liền muốn kính ngưỡng hắn, sùng bái hắn. Lễ triều chúng ta có một minh quân như vậy, thật sự là lão bách tính có nằm mơ cũng cười đến tỉnh."

"Cho nên mới nói, chúng ta phải vì Bệ hạ mà tận trung... Ai?"

Lúc Tạ Khuynh nói câu cuối cùng, trùng hợp xoay người, 'đúng lúc' nhìn thấy Cao Tấn đứng phía sau cách đó không xa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Bệ hạ đến đây lúc nào? Ta chẳng phát giác chút gì hết!" Tạ Khuynh nói không hề chột dạ.

[ công phu học ngần ấy năm có phải công cốc đâu? ]

[ có người đứng đằng sau chả lẽ ta không biết? ]

[ ngây thơ! ]

Cao Tấn ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng không biết xấu hổ kia trong chốc lát, lạnh lùng hừ một tiếng.
TruyenLau.com
Cao Nguyệt chứng kiến một vở tuồng trở mặt long trọng, nhận thức về Tạ Khuynh lại sâu thêm một chút.

Cao Nguyệt tiến lên hành lễ: "Tham kiến Bệ hạ."

Nói xong, hắn phát hiện ánh mắt Cao Tấn từ đầu tới cuối vẫn luôn nhìn chằm chằm Tạ Khuynh, sợ Cao Tấn khó xử nàng, không khỏi giải thích: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Bệ hạ, Tạ gia tỷ tỷ lúc nãy thay ta giải vây..."

Nói một nửa đã bị Cao Tấn cắt ngang:

"Ngươi gọi nàng ấy là gì?"

Cao Nguyệt ấp úng đáp:

"Tạ, Tạ gia... Tỷ tỷ."

Tạ Khuynh lớn hơn Cao Nguyệt tám tuổi, kêu tỷ tỷ hình như cũng không có vấn đề gì a.

Nhưng Cao Tấn cảm thấy có vấn đề, trầm giọng nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nàng còn lớn hơn trẫm, ngươi gọi nàng là tỷ tỷ, gọi trẫm là gì?"

Cao Nguyệt ngược lại không nghĩ tới vấn đề này, sửng sốt một lúc lâu mới nghi hoặc nói:

"Vậy ta gọi nàng là... Cô cô?"

Cao Tấn vẫn bất mãn:

"Cô cô của ngươi họ Cao."

"Ai nha, mặc kệ hắn gọi tỷ tỷ hay cô cô đi, đâu có quan trọng." Tạ Khuynh nói xong, trừng mắt nhìn Cao Tấn:

[ có phải ngươi lại phát bệnh không? ]

Mê Truyện Dịch

[ so đo gì với một tiểu hài tử? ]

Cao Tấn như nuốt phải pháo, trách mắng Tạ Khuynh:

"Ngươi ngậm miệng. Lát nữa ta sẽ tính sổ với ngươi."

Mắng Tạ Khuynh xong, Cao Tấn lại giáo dục Cao Nguyệt:

"Đừng có gọi nàng là tỷ tỷ, giảm thế hệ. Gọi là... Di nương đi."

Cao Nguyệt đang muốn đáp lời, Tạ Khuynh ở bên cạnh đã ngăn cản:

"Chờ một chút."

"Cái gì di nương? Ta là di nương của ai? Ta, Tạ Khuynh ta còn chưa thành thân, là một... Khuê nữ đó. Sao lại gọi di nương? Không dễ nghe, ta không muốn."

[ thiếp của đại hộ mới gọi là di nương, ngươi cố tình làm ta dị ứng à? ]

Tạ Khuynh kiệt lực phản đối, Cao Tấn lại phảng phất như không nghe thấy, giải quyết dứt khoát:

"Cứ kêu di nương." Nói xong, Cao Tấn quay sang như đang khiêu khích Tạ Khuynh, thêm vào một câu:

"Còn lúc nào có thể đổi xưng hô, trẫm sẽ lại thông tri ngươi."

Cao Nguyệt gật đầu đáp: "Vâng."

Lúc trước ở trong khoang thuyền, hắn đã cảm thấy hai người này có vấn đề, hiện tại trên cơ bản đã xác định, họ thật sự có vấn đề.

Còn là vấn đề lớn kiểu luân lý muội phu cùng di tỷ.

Nếu không sao lại gọi Cao Nguyệt là đứa trẻ thông minh, dù trong lòng sóng cuộn biển gầm, ngoài mặt hắn vẫn gặp biến bất kinh.

Cao Tấn cãi với Tạ Khuynh xong mới đưa mắt nhìn sang Cao Nguyệt, hỏi:

"Ngươi nói nàng giúp ngươi giải vây? Có người làm khó ngươi?"



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu