Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 363: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Đầu bếp bị một viên đá bay tới đập trúng quai hàm, cục đá mang theo lực lớn, đập ra một mồm đầy máu, đầu bếp phẫn nộ ôm miệng quay người, liền thấy Tạ Khuynh cầm vài cục đá khác trong tay thưởng thức.

Vừa thấy Tạ Khuynh đầu bếp liền vội vàng thu hồi lệ khí, lui về sau hai bước, không những không dám nổi giận, còn vội vàng chào hỏi với nàng:

"Ta, ta còn tưởng là ai, ra là Khuynh ca nhi a."

Từ nhỏ Tạ Khuynh lớn lên trong Võ Uy quân, mặc dù mọi người đều biết nàng là nữ hài tử, nhưng đều quen xưng hô như nam hài, thứ nhất là thuận tiện, thứ hai là không thể trêu vào.

Không thể trêu Tạ Khuynh không phải vì nàng là nữ nhi của Tạ Tướng quân, trên thực tế, một ngày Tướng quân trăm công nghìn việc, không có nhiều cơ hội quan tâm đến nữ nhi, tất cả những chuyện Tạ Khuynh gặp phải ở quân doanh nàng đều tự dùng quyền cước đáp trả.

Có thể nói trong Võ Uy quân, những người đồng trang lứa với Tạ Khuynh đều không đánh lại nàng. Mà tiểu nha đầu này gan rất lớn, ai nàng cũng dám động thủ, lúc còn bé như một con sói con, cắn rồi là không nhả, cắn đứt một miếng thịt của người ta xuống rồi mới tính tiếp.

Cho nên trong quân ai cũng sợ nàng, không ai muốn trêu chọc vị tổ tông này.

"Lão già, bản lĩnh khi dễ người của ngươi đúng là mười năm như một ngày, mắng tới mắng lui cũng chỉ có mấy câu đó, mắng cái gì khác mới mẻ đi được không?"

Tạ Khuynh ném hòn đá nhỏ tới, lại còn nói chuyện kẹp thương đeo gậy, nhưng đầu bếp chẳng dám khiêu chiến với nàng, chỉ bụm mặt cười làm lành.

Tạ Khuynh nhìn thoáng qua củ cải trên mặt đất, nói:

"Giữa trưa ngươi muốn lấy đống đồ chơi này nấu cho ta ăn? Ăn nhiều củ cải sẽ đánh rắm, ta không ăn! Ta muốn ăn thịt!"

Đầu bếp không dám không nghe:

"Được được được, ăn thịt ăn thịt, lát nữa ta sẽ làm riêng cho ngươi một phần là được."

"Cái gì mà làm riêng cho ta?" Tạ Khuynh nhướng mày nhếch mắt:

"Vậy thành cái gì? Ta muốn các huynh đệ cùng ăn thịt với ta!"

Đầu bếp chấn kinh:

"Khuynh ca nhi, cái này không được. Mười vạn huynh đệ đó, lấy đâu ra nhiều thịt như vậy... Cái này cái này, cái này, không phải làm khó ta sao?"
TruyenLau
Tạ Khuynh ngang ngược không nói đạo lý:

"Ta mặc kệ ngươi lấy thịt ở đâu! Dù sao ta muốn trưa nay mời các huynh đệ ăn thịt, nếu đồ ăn trưa nay mà không có thịt, ngươi chờ xem, chờ ta bỏ thịt ngươi vào nồi nấu!"

Nói xong Tạ Khuynh liếc đầu bếp một cái, kéo Cao Nguyệt nãy giờ vẫn luôn cúi đầu không nói, đi hai bước lại quay đầu phân phó hai tiểu binh nhà bếp tham gia khi dễ người: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Nấu hai thùng nước nóng mang vào trướng của tiểu điện hạ đi! Dám trì hoãn, ngày mai ta cho các ngươi lên bàn luôn."

Hai tiểu binh thấy đầu bếp bị giáo huấn như tôn tử, nào dám trái, ngươi thúc ta giục vội vàng đi nấu nước.

Tạ Khuynh dẫn Cao Nguyệt về doanh trướng, Cao Nguyệt nói:

"Đa tạ."
TruyenLau.com
Tạ Khuynh khoát khoát tay, nhìn hai hầu cận nằm trong màn một chút, sau đó ngồi xuống ghế. Cao Nguyệt thấy nàng không đi, cũng không đuổi nàng được, nước trong trướng cũng bị uống hết rồi, không có gì để chiêu đãi Tạ Khuynh, hắn chỉ có thể tìm chủ để khác nói chuyện.

Mê Truyện Dịch

"Bọn họ, sao lại sợ ngươi như vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh gật đầu:

"Ừm, bị ta đánh đến sợ."

Cao Nguyệt hồi tưởng lại tràng cảnh nàng gϊếŧ người trong trường đấu thú, ngượng ngùng thầm nghĩ: Cũng đúng.

"Nhưng ngươi nói giữa trưa muốn ăn thịt, mọi người đều ăn thịt, hắn đi đâu tìm thịt đây, có phải hơi làm khó người khác?" Cao Nguyệt hỏi.

Mặc dù Tạ Khuynh vì hắn giải vây, nhưng nếu cố tình bới lông tìm vết thì tựa hồ cũng không tốt lắm.

Tạ Khuynh nói:

"Hắn là đầu bếp, tướng sĩ xuất phát đều chuẩn bị đầy đủ lương thảo thịt cá, nếu chút thịt cũng không làm được thì kệ bếp của hắn đã sớm bị người ta nhấc lên rồi."

"À à." Cao Nguyệt chưa từng ở trong quân, những thứ này hắn không rõ lắm.

Tạ Khuynh thấy hắn như vậy, không khỏi thở dài, hỏi:

"Cao Nguyệt, ngươi họ gì?"

Cao Nguyệt: ...

"Thất thần làm gì? Ta hỏi ngươi đó, ngươi họ gì?" Tạ Khuynh lại hỏi.

Cao Nguyệt không rõ nguyên do, ngơ ngác trả lời:

"Ta, ta họ Cao."

Tạ Khuynh gật đầu, lại hỏi:

"Vậy ngươi có biết Võ Uy quân này là binh nhà ai không?"

Cao Nguyệt do dự một chút, trả lời:

"Tạ, Tạ gia."

"Ngươi muốn nói Tạ gia ta tạo phản hả?" Tạ Khuynh 'chậc' một tiếng: "Võ Uy quân là binh của Cao gia ngươi."

"Tạ gia chính là đầu lĩnh hộ viện của Cao gia, ngươi hiểu chưa?"

Cao Nguyệt nhìn Tạ Khuynh, không rõ nàng muốn nói gì. Tạ Khuynh đứng dậy đi tới trước mặt Cao Nguyệt, vỗ vai hắn nói:

"Ngươi ở trong quân doanh nhà mình, gϊếŧ bọn hắn cũng không ai bắt ngươi trả mạng, ngươi còn nhặt củ cải cho bọn hắn?"

Cao Nguyệt nghe vậy hổ thẹn cúi đầu, do dự một lát, giải thích:

"Thân phận ta xấu hổ, bọn hắn nói cũng không sai, phụ thân ta xác thực c.h.ế.t rồi."

"Phụ thân ngươi cũng đâu phải mới c.h.ế.t một hai ngày, ngươi ở chỗ hiểm ác như Bắc Liêu cũng không ai khi dễ được ngươi, sao trở về nhà thì lại bó tay bó chân? Dáng vẻ tàn nhẫn của ngươi lúc ở Bắc Liêu đâu rồi?"



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu