Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 100

 

Mùi thơm món vịt tỏa ra, ngay cả người trong nhà cũng vô cùng thèm thuồng. Mỗi ngày, Tiêu Thái Liên lại ngâm một chậu rau khô thật lớn, múc thêm chút nước kho vịt, chỉ cần chan nước chấm thôi cũng đủ ngon cơm rồi.

 

Bây giờ, món vịt này là cả nhà góp vốn làm ăn. Bên cung tiêu xã cứ mười ngày họ thanh toán một lần. Trước đây đều phải góp tiền mặt, ba chị dâu mỗi người góp ba mươi tệ, tính là một phần. Tiêu Thái Liên lấy chín mươi tệ, tính ba phần. Còn Lục Ngọc bỏ công sức và bí quyết chế biến, chiếm bốn phần.

 

Mọi người đều không xoi mói, nhìn Lục Ngọc bận rộn chế biến nguyên liệu là có thể hiểu được.

 

Không có Lục Ngọc dẫn dắt, họ đâu biết thứ bình thường chẳng mấy ai ưa chuộng này, cũng có thể ngon tới mức ấy.

 

Mấy chị dâu nhà họ Phó đều là người giỏi giang, có thể hợp tác với cung tiêu xã là chuyện tốt lành, nói là đảm bảo cuộc sống ấm no cũng không sai. Việc buôn bán tốt như thế này, Lục Ngọc lại nguyện ý dẫn dắt họ, ở nhà làm chút việc mà còn có thể kiếm chút tiền, quả thật quá tốt.

 

Ngay cả mẹ chồng cũng nói, số tiền này là tiền riêng của mọi người, không cần giao nộp lên trên.

 

Lần này cả nhà càng thêm vui mừng, chỉ hận không thể ngày nào cũng làm thêm vài chậu vịt!

 

Mấy hôm nay, Lục Ngọc trầm tư hẳn đi. Mấy hôm trước, cô theo anh Lý Dục Tài đi gặp luật sư, luật sư nói vụ kiện này không quá dễ giải quyết.

 

Nơi họ sống còn nhiều hủ tục, chuyện đàn ông đ.á.n.h vợ không phải là hiếm. Những người này thường có tư tưởng bất ổn. Một khi vụ ly hôn và bắt giữ kẻ vũ phu này được công khai, chắc chắn sẽ dẫn đến nhiều tiền lệ xấu, gây bất lợi cho sự ổn định chung của khu vực.

 

Lục Ngọc thừa hiểu, luật pháp những năm 80 còn nhiều lỗ hổng, chưa thể hoàn thiện và chi tiết như những đạo luật sau này.
TruyenLau
 

Việc họ theo đuổi vụ kiện này có thể sẽ mở đường cho nhiều vụ việc tương tự.

 

Lục Ngọc vốn nghĩ rằng với báo cáo thương tích cùng chứng cứ rõ ràng, gã đàn ông kia ít nhất cũng phải nhận một bài học thích đáng. Nghe thấy tin tức này, cô không khỏi chạnh lòng.

 
TruyenLau
Thế mà, vẫn có kẻ chủ động tìm đến gây chuyện với cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sau khi bà nội Lục nghe ngóng được chuyện, cùng bác gái Lục kéo đến nhà: “Cha mẹ mày vốn nhu nhược, giờ thì ầm ĩ lên thế này, chắc chắn là do mày giật dây sau lưng. Sao mày lại tâm địa độc ác đến thế? Gia đình người ta đang yên ấm, mày lại muốn phá cho tan nát à?”

 
Website TruyenLau.com
Từ dạo Lục Ngọc bị ép gả thay và cạch mặt với nhà tổ, họ coi nhau như người xa lạ, gặp mặt cũng chẳng thèm chào hỏi lấy một lời.

 

Bà nội Lục nghe những lời đàm tiếu về tình cảnh nhà họ Lục, lại tự cho mình là có lý, thế là lần này lại tìm đến mắng nhiếc Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc nghe xong, lạnh lùng đáp: “Đây chính là cái ‘duyên’ tốt lành mà bà đã mai mối đấy. Bà muốn thấy chị tôi bị đ.á.n.h đến c.h.ế.t mới vừa lòng bà sao?”

 

Mấy hôm nay, bà nội Lục liên tục bị người trong thôn bóng gió chỉ trích, vì đã tìm một kẻ không bằng súc sinh như vậy gả cho Lục Bình. Lời nói của Lục Ngọc đã đ.â.m trúng tim đen của bà ta.

 

Bà nội Lục phẫn nộ quát: “Mày nghe xem, nó nói lời lẽ hỗn xược này! Người khác không bị đánh, có mỗi nó bị đánh, đó là do tự nó không nên chuyện! Đẻ được thằng con trai chống lưng thì xem ai còn dám động vào nữa?”

 

Bác gái Lục nhìn thấy Lục Ngọc bây giờ ăn diện tề chỉnh, ra dáng, lại nghe mẹ chồng cô – Tiêu Thái Liên tinh quái – ra ngoài đều hết lời khen ngợi cháu dâu. Ngay cả mấy chị dâu bên nhà chồng cũng khen Lục Ngọc tốt, khiến bà ta càng thêm ngứa mắt, chẳng thấy Lục Ngọc có điểm nào tốt.

 

Thấy có cơ hội hạ bệ Lục Ngọc, bà ta vội vàng giả lả nói: “Ấy, Lục Ngọc à, bà cô không có ý xấu đâu, ý của bà ấy là dù sao vợ chồng chúng nó cũng đã có con cái rồi. Giờ cô khiến chúng nó vợ chồng lìa tan, sau này đứa bé lớn lên rồi sẽ trách móc cô cho mà xem.”

 

Lục Ngọc nói: “Bác biết, bà cụ ở thôn cách vách sống tới chín mươi tuổi là vì cái gì không?”

 

Bác gái Lục và bà nội Lục nhất thời không phản ứng kịp, đứng sững ra: “Cái gì cơ?”

 

Lục Ngọc chầm chậm, rành rọt từng tiếng: “Bởi vì bà ta chưa từng lo chuyện bao đồng của ai cả.”

 

Mặt mũi hai người họ biến sắc, cực kỳ khó coi. Lục Ngọc tiếp lời: “Chúng ta đã phân nhà, cắt khẩu rồi. Sau này con gái các người có bị đ.á.n.h c.h.ế.t đi chăng nữa, mà các người vẫn dung túng cho kẻ vũ phu đó, thì đó là việc của các người, thể hiện các người đại lượng. Nhưng đừng có rảnh rỗi mà giở trò đạo đức giả với tôi, không thì người ta sẽ nói, không phải ngu mà là độc ác đấy!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu