Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 377

 

Có điều, Tiểu Tích Niên thật sự rất biết cách dỗ dành mẹ, chẳng mấy chốc đã khiến Lục Ngọc tươi cười rạng rỡ.

 

Nếu đã quyết định chuyển đi, Lục Ngọc bắt đầu thu xếp đồ đạc, mang theo những thứ thường dùng trong nhà. Nhưng vì dự định mỗi tuần đều trở về để con làm quen dần, nên vẫn phải để lại một ít quần áo, chăn đệm.

 

Con trai đang trên giường lăn qua lăn lại, Lục Ngọc nói với Phó Cầm Duy: "Đợi lát nữa em vào phố dọn dẹp cửa hàng một chút!"

 

Mặt tiền bên đó của họ có thể vừa dùng để buôn bán vừa làm chỗ ở, bên trên làm một gác xép.

 

Leo lên cầu thang là có thể ngủ, bên dưới để buôn bán. Các mặt tiền xung quanh đều được xây dựng theo kiểu như vậy, vừa tiết kiệm không gian lại tiện lợi.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phần gác xép bên trên có hơi giống như giường nằm trên tàu hỏa, muốn ngồi thẳng người cũng không dễ.

 

Phó Cầm Duy nói: "Chúng ta mua thêm một căn nữa đi." Một căn để buôn bán, một căn để ở.

 

Bây giờ Phó Cầm Duy rất có tiền, riêng năm ngoái anh đã chia được một vạn tệ.
TruyenLau.com
 

Anh chưa từng khoe khoang, bên ngoài chỉ biết anh nhận lương một trăm tệ một tháng, nhưng như thế đã đủ khiến người trong thôn giật mình, xôn xao bàn tán rồi.

  TruyenLau.com

Một hộ gia đình có cả vạn tệ vào năm 1983 quả thực là rất đáng nể.

 

Tiền Lục Ngọc nhận được còn nhiều hơn Phó Cầm Duy, Lục Ngọc được chia thêm hai mươi phần trăm, nên tổng cộng nhận được hai vạn. Cộng thêm số tiền tích góp bấy lâu nay và tiền mẹ nuôi cho, trong tay Lục Ngọc tổng cộng có ba vạn sáu.

 

Trong tay hai vợ chồng giờ đây không hề thiếu tiền.

 

Lục Ngọc ngẫm nghĩ: "Vậy thì mua thêm căn nữa!" Bây giờ đã khác với trước, muốn mua một căn nhà cũng không cần đắn đo quá nhiều.

 

Phó Cầm Duy nói: "Mua căn to một chút, miễn cho con trai chúng ta không có chỗ chạy nhảy."

 

Tiểu Tích Niên lớn lên ở nông thôn, nơi làng quê rộng rãi, có thể tùy ý chạy nhảy nô đùa. Trong huyện rất nhiều nhà không có sân.

 

Đừng thấy Phó Cầm Duy luôn tỏ ra nghiêm khắc với con trai, thực ra anh cũng rất cưng chiều Tiểu Tích Niên.

 

Lục Ngọc nói: "Được thôi!" Hai người chỉ có một mụn con như vậy, nên ai cũng hết mực cưng chiều.

 

Lục Ngọc lấy ra hai mươi mấy viên kẹo hoa quả loại ngon từ trong ngăn kéo, bên ngoài đều có giấy gói bóng bẩy, bắt mắt, là loại kẹo mà bọn trẻ trong thôn thích nhất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngọc đưa hết cho Tiểu Tích Niên, nói với con trai: "Nhà chúng ta sắp chuyển đi rồi, con nghiêm túc tạm biệt với các bạn trong thôn nhé. Số kẹo này con chia cho các bạn được không?"

 

Tiểu Tích Niên ngơ ngác gật đầu. Sau đó lại đòi một cái ôm mới chần chừ xuống giường.

 

Phát hiện quần nhỏ của mình đã thay mới, cậu bé đỏ mặt: "Con có thể tự thay mà."

 

Phó Cầm Duy ở một bên không khỏi bật cười. Con trai anh mới bé tí tuổi, được cha mẹ thay quần áo còn biết ngại.

 

Lục Ngọc dùng giọng dỗ dành nói với con: "Tích Niên nhà mình là giỏi nhất!" Con trai ngượng ngùng chạy biến.

 

Lục Ngọc nhìn bóng lưng con trai chạy đi, trên mặt vẫn còn vương nụ cười hiền hậu.

 

Phó Cầm Duy nói: "Vậy chúng ta cùng đi mua nhà đi!" Vừa hay đã xin nghỉ rồi, tốt nhất tranh thủ làm thêm mấy việc cho xong.

 

Lục Ngọc nghe vậy liền gật đầu, rất nhanh sau đó họ đã đón xe buýt vào huyện.

 

Trải qua bao năm tháng, họ giờ đã rất quen thuộc với phố huyện. Thời này chưa có dịch vụ môi giới nhà đất, muốn mua nhà thì phải tự mình dò hỏi khắp nơi.

 

Lục Ngọc nhìn một lượt quanh thị trấn, nhưng vẫn chưa ưng ý căn nào.

 

Cô nói với Phó Cầm Duy: “Quả nhiên, khi mình muốn mua thì tìm hoài không thấy.” Ngược lại, nếu không có ý định mua, có khi lại tình cờ gặp được căn ưng ý.

 

Phó Cầm Duy chợt nhớ ra một chuyện: “Đợi chút, anh gọi Lưu Bàng đến, ba chúng ta cùng đi xem.”

 

Lục Ngọc lập tức đồng ý.

 

Dù sao thì huyện thành là địa bàn của Lưu Bàng, anh ấy vẫn thạo đường sá và các mối quan hệ hơn nhóm của Lục Ngọc.

 

Phó Cầm Duy gọi điện thoại cho Lưu Bàng. Chẳng mấy chốc, một chiếc xe ô tô đã dừng lại gần chỗ họ.

 

Hiện giờ xưởng làm ăn phát đạt, Lưu Bàng cũng phất lên, trở thành một doanh nhân có của ăn của để.

 

Anh ấy khá tự đắc, bởi trước đây trong giới công tử nhà giàu, anh ấy là người bị coi là vô dụng nhất, vậy mà giờ đây thoắt cái đã trở thành "con nhà người ta" khiến anh ấy mừng phát điên.

 

Lưu Bàng vừa nghe nói Lục Ngọc muốn mua nhà ở huyện, liền vui vẻ nói: “Chậc, tôi đã sớm bảo chị đến đây rồi mà.” Anh ấy còn nói Lục Ngọc có năng lực quản lý, muốn cô về làm lãnh đạo xưởng.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu