Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 439

 

Nỗ Lực Thêm Một Chút

 

Lục Ngọc kinh ngạc, không phải anh say sao, sao trí nhớ lại tốt đến vậy. Lúc này cô cũng chưa vội xin lỗi, nói: “Anh nghe em đã, em nói chuyện chính với anh trước.”

 

Sau đó cô kể lại chuyện mẹ nuôi Phó Chi nói hôm qua, về việc mua nhà để có thể nhập hộ khẩu tỉnh. Phó Cầm Duy nói phát triển ở tỉnh quả thực có nhiều lợi thế. Anh thường xuyên đi họp hội nghị. Chủ nhiệm chiêu thương trong tỉnh cũng từng bóng gió gợi ý với anh, nếu có ý muốn vào tỉnh phát triển, cũng có thể liên lạc với ông ấy.

 

Khi đó anh không chọn, cũng là lo lắng Lục Ngọc không chấp nhận được, dù sao thì ở huyện, anh chị dâu, các chị của Lục Ngọc đều ở đây, suy cho cùng thì cũng thuận tiện hơn nhiều.

 

Lục Ngọc nói: “Chủ yếu là vì con trai.” Nếu có thể vào tỉnh lấy được hộ khẩu, quả thực Tiểu Tích Niên có thể nhận được một nền giáo d.ụ.c tốt hơn. Theo cô biết, giáo viên ở huyện chỉ mới tốt nghiệp cấp ba. Hồi ấy, tốt nghiệp cấp ba đã được coi là những học sinh xuất sắc lắm rồi. Nhưng ở tỉnh thì khác, giáo d.ụ.c ở tỉnh, hầu như đều do sinh viên tốt nghiệp đại học phụ trách. Thời này đại học là nền giáo d.ụ.c tinh hoa, có thể tốt nghiệp đại học đều là nhân tài.

 

Lục Ngọc nói như vậy, Phó Cầm Duy trầm ngâm nói: “Vậy sắp tới chúng ta mua nhà trước, bây giờ trong tay còn có bao nhiêu tiền?”

 

Lục Ngọc đáp sau khi mua xe chỉ còn hai vạn tệ.

 

Hai vạn này là số tiền còn lại sau khi đã thanh toán hết các khoản nợ nần trước Tết, ngần này cũng đã là đáng mừng lắm rồi.

 

Phó Cầm Duy nói: “Đợi đến tháng Hai, chỗ anh còn có thể tổng kết lại bốn mươi vạn, trừ đi phần trăm hoa hồng và thuế má, chắc có thể thu về khoảng mười hai vạn.”

 

Trước đây xưởng nhỏ của Phó Cầm Duy vẫn luôn chưa có lời lãi gì đáng kể, giờ đây tổng kết lại một lượt, thấy số tiền lợi nhuận thu về cũng không nhỏ chút nào.
Website TruyenLau.com
 

Lục Ngọc đang lo lắng tiền sắm nhà cửa, dù sao tỉnh thành tấc đất tấc vàng, chắc chắn sẽ đắt hơn trong huyện, nghe anh nói vậy liền yên tâm hẳn.

 

Phó Cầm Duy nói: “Sau khi mua nhà, em cứ làm hộ khẩu trước. Dù sao thằng bé còn nhỏ, còn lâu mới đến tuổi đi học, khoảng thời gian này cứ để nó chơi đùa thỏa thích đã!” Website TruyenLau.com

 

Lục Ngọc mới nhận ra, tuy Phó Cầm Duy khá nghiêm khắc với con trai nhưng lại cực kỳ cưng chiều nó.

 

Thằng bé chơi ở trong thôn là vui nhất, sau đó lên huyện cũng đã quen được một vài bạn mới. Website TruyenLau.com

 

Hai vợ chồng quyết định đợi đến khi con trai vào tiểu học mới hoàn toàn chuyển hộ khẩu cho cậu bé lên tỉnh. Bây giờ cứ để cậu bé được tận hưởng tuổi thơ hồn nhiên, vui vẻ.

 

Đối với gia cảnh như Phó Cầm Duy và Lục Ngọc, họ không cần con trai phải quá xuất chúng để ‘nở mày nở mặt’ với đời, chỉ cần Tiểu Tích Niên được vui vẻ, an lành là đủ.

 

Phó Cầm Duy lại nhớ tới trò đùa trên bàn rượu hôm qua: “Họ đã bắt đầu giục mình sinh thêm con rồi, em thấy có cần anh phải ‘nỗ lực’ hơn không?”

 

Lục Ngọc tức giận trừng mắt nhìn anh: “Sao lại nói năng bỗ bã như vậy chứ?”

 

Phó Cầm Duy cười đáp: “Nếu đứng đắn, con trai mình từ đâu mà ra?”

 

Lục Ngọc lại vờ đ.á.n.h anh một cái, không cho anh nói mấy chuyện này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sau đó cô đắp chăn lại vờ ngủ, ba giờ sáng cô mới chợp mắt, bây giờ thức dậy cũng mới sáu giờ.

 

Nằm trong vòng ôm ấm áp của anh, cô chỉ cảm thấy dễ chịu vô cùng, chẳng mấy chốc lại ngủ thiếp đi. Phó Cầm Duy ôm chặt Lục Ngọc, sau đó cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô.

 

Đợi trời sáng hẳn, Lục Ngọc mới mở mắt, phát hiện người đàn ông mình đang ôm đột nhiên bé lại.

 

Cúi đầu nhìn xuống mới thấy đó là con trai mình.

 

Tiểu Tích Niên cũng đang ngủ say sưa.

 

Lục Ngọc vừa cựa mình, con trai cũng tỉnh dậy: “Mẹ ơi, sao con lại ngủ mất rồi, con vừa nãy định rủ mẹ cùng ra ngoài chơi!” Nhưng kết quả là Lục Ngọc ngủ quá say.

 

Tiểu Tích Niên lặng lẽ nằm trên cánh tay mẹ, không ngờ cơn buồn ngủ lại lây lan nhanh đến vậy, chẳng mấy chốc cậu bé cũng ngủ thiếp đi.

 

Khi hai người dậy, phát hiện nho đã được rửa sạch, đặt sẵn ở đó. Lục Ngọc và con trai ăn một ít trái cây.

 

Phó Cầm Duy nói, trong nhà đã nấu rất nhiều món ngon.

 

Hôm qua vừa từ nhà họ Lục ăn uống no say, hôm nay nhà họ Phó lại sửa soạn rình rang, nói là sẽ hầm cá thật to, còn mời cả người nhà họ Lục đến để tiếp tục ăn uống, trò chuyện vui vẻ!

 

Ngoài ra, Tiêu Thái Liên cũng lấy những món ngon để dành như rau dại, thỏ rừng ra đãi khách.

 

Lục Ngọc hơi ngại, hôm nay thực sự dậy muộn mất rồi, cùng con trai ăn một miếng dưa hấu rồi dắt tay nhau tới nhà họ Phó.

 

Sau khi tới nơi, thấy Lục Ngọc mang dưa hấu đến, ai nấy đều không khỏi trầm trồ khen ngợi.

 

Còn chưa đến lúc khai tiệc, lũ trẻ đã thèm thuồng ra mặt.

 

Lục Ngọc bổ dưa ra, bên trong là ruột đỏ giòn tan, mỗi người được cắt một miếng.

 

Mùa đông khô hanh, rất muốn ăn chút gì đó mát lạnh mọng nước, dưa hấu vừa được bổ ra, quả thực ngon tuyệt.

 

Cực kỳ giòn ngọt.

 

Lũ trẻ ăn dưa hấu của Lục Ngọc, đứa nào cũng tíu tít vây quanh cô.

 

Chị ba Phó nói với chị hai: “Mấy đứa trẻ con này, bình thường đứa nào cũng không phục ai, giờ thì chỉ thích thím út!”

 

“Đúng vậy đó chứ!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu