Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 265

 

Khi còn trên xe, chủ nhiệm phụ nữ đã được Lưu Bàng giới thiệu qua một lần, dẫu chưa từng gặp Lưu Chương nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến sự ngạc nhiên của bà. Là con trai của xưởng trưởng xưởng gang thép lừng lẫy, ngay cả trưởng thôn gặp cũng phải gật đầu khúm núm. Ai ngờ anh ta lại thân thiết với Lục Ngọc đến thế.

 

Lục Ngọc cười đáp: “Sau này có dịp thì tính, chứ giờ giá thịt bò đắt đỏ quá!” Dù cô có tiền, nhưng nghĩ đến việc bỏ công sức ra làm rồi lại tốn kém chẳng bõ, cô vẫn thấy tiếc.

 

Thế nhưng Lục Ngọc vẫn ghi lòng tạc dạ sở thích của anh ta, lần tới khi làm món thịt bò, cô nhất định sẽ mang một phần cho anh. Dù gì đi nữa, trước kia Lưu Chương cũng đã giúp cô không ít chuyện. Lục Ngọc thầm ghi nhớ trong lòng, chẳng nói ra thành lời.

 

Sau khi xuống xe, họ trải tấm bạt, bày biện các loại rau lên gọn gàng. Lưu Chương lúc trước chỉ nghe phong thanh họ bán rau ở đây, còn ngỡ là rau trữ đông như mọi nhà. Khu vực này của họ vẫn còn giữ nếp trữ cải trắng, củ cải vào mùa đông. Thành thử anh ta chẳng mấy bận tâm, nhưng giờ nhìn kỹ, trước mắt nào dưa chuột, cà chua, ớt, măng xanh, bắp cải, đậu đũa, cà tím, bí đỏ, lại còn có đủ thứ rau xanh tươi rói, chủng loại nào cũng nom mơn mởn.

 

“Mùa này mà còn có rau à?” Lưu Chương kinh ngạc hỏi vặn.
TruyenLau.com
 

Lục Ngọc đáp: “Mấy thứ này không phải rau trái đúng mùa, là do lão giáo sư nhà chúng tôi chuyên tâm gây trồng, mùi vị thì ngon tuyệt hảo!” Đoạn cô lấy một quả cà chua, định đưa cho anh ta nếm thử.

 
Website TruyenLau.com
Lưu Chương chẳng chút chê bai, cầm lấy một quả, lau qua loa rồi cho vào miệng cắn. Thịt quả đỏ mọng, chua chua ngọt ngọt, c.ắ.n một miếng đã thấy thanh mát, giải khát tức thì. Ngày trước anh ta phải chấm đường trắng mới ăn nổi cà chua, vậy mà giờ không cần chấm đường cũng ngọt lịm. Đôi mắt anh ta lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Thứ này ngon thật đấy.”

 

Lưu Bàng giục: “Đương nhiên là ngon rồi! Nhanh tay cân cho tôi hai mươi cân trước đã, không khéo lát nữa người ta tranh hết thì toi!” Anh ấy tỏ ra vô cùng tự tin vào tài buôn bán rau của Lục Ngọc.

 

Chủ nhiệm phụ nữ định tính theo giá gốc là hai hào một cân, nhưng Lưu Bàng không chịu, nhất quyết trả ba hào một cân. Lục Ngọc đành chiều theo, tính giá buôn ba hào một cân, rồi biếu thêm cho anh ấy bốn cân rau. Lưu Bàng mừng ra mặt, vội vàng mang lên xe cất đi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Lưu Chương thấy Lưu Bàng mua sắm khí thế như vậy cũng theo chân, mua năm cân dưa chuột và cà chua. Lục Ngọc cũng biếu anh ta thêm một cân nữa.

 

Điều này khiến Lưu Chương thấy mát lòng mát dạ. Nếu không thì sao bọn họ làm ăn phát đạt được, quả là biết cách kinh doanh. Bây giờ, giữa mùa này, kiếm đâu ra dưa chuột và cà chua tươi ngon thế này. Anh ta định mang về biếu cụ thân sinh. Chuyện lần trước anh ta tự tiện ăn món ngon mà không phần cha đã bị cụ biết, còn mắng cho một trận ra trò. Anh ta cũng chẳng hay ai đã mách lẻo với cụ, quả là tai mắt của cha ở trong xưởng nhiều đến không tưởng. Lần này chủ động biếu xén sớm, xem cụ còn có cớ gì mà cằn nhằn nữa không.

 

Đến giữa trưa, tiếng chuông đồng hồ xưởng reng vang.

 

Người của xưởng gang thép ùa ra, vừa nhìn thấy bên ngoài có sạp hàng bày bán, quên hẳn việc chen chúc giành cơm ở nhà ăn. Vừa nhận ra Lục Ngọc và Lưu Bàng, họ lập tức phấn khởi, vội vàng lao tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng đến gần, họ lại hỏi: “Đồ ăn của các cô đâu?” Vốn dĩ mọi người cứ ngỡ họ lại đến bán thịt kho.

 

Hóa ra thứ họ bán lại là rau xanh tươi rói.

 

Lục Ngọc lên tiếng: “Sau này chúng tôi chỉ bán rau thôi. Các đồng chí có muốn mua một ít không?”

 

Những người xông ra trước đều là khách quen của món thịt kho Lục Ngọc. Mấy bận không gặp cô, lần này họ nhiệt tình khuyên nhủ: “Sau này chịu khó bán thêm mấy đợt nữa nhé, chúng tôi nhớ cái vị ấy lắm.”

 

Chủ nhiệm phụ nữ đứng cạnh đó nhìn với vẻ kinh ngạc. Lục Ngọc nấu ăn ngon thì cả thôn ai cũng biết, không ngờ đến tận xưởng gang thép này, mọi người cũng đều ưa chuộng như vậy.

 

Đến giờ nghỉ trưa, sạp hàng bị vây kín mít, nhưng khi thấy Lục Ngọc không bán thịt kho, nhiều người lại thất vọng bỏ đi.

 

Họ đến cũng vội vàng, đi cũng vội vàng, đông người kéo đến như vậy nhưng chẳng ai mua hàng.

 

Lục Ngọc từng có kinh nghiệm bán đồ, cô biết những công nhân trong xưởng đã làm việc cật lực cả buổi sáng, giờ đang vội vàng ăn bữa trưa. Mặc dù không ai mua rau, cô vẫn không hề lo lắng.

 

Cô còn quay sang trấn an chủ nhiệm phụ nữ, bảo cứ yên tâm, đợi họ ăn cơm xong có lẽ sẽ quay lại ngó nghiêng một chút.

 

Lần này chủ nhiệm phụ nữ ra ngoài gấp gáp, vừa nghe nhắc đến chuyện ăn cơm, bụng bà cũng réo ầm ĩ.

 

Lưu Chương đứng bên cạnh bèn nói: “Đợi các cô bán xong, tôi sẽ dẫn các cô vào nhà ăn, dùng thẻ ăn của tôi!”

 

Chủ nhiệm phụ nữ chưa từng đặt chân đến nhà ăn của xưởng, trong lòng vừa có chút tò mò muốn đi lại vừa thấy không tiện cho lắm, đành nén lòng từ chối.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu