Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 299

 

Thời điểm này, củ cải và cải trắng đang vào mùa thu hoạch rộ, nhưng có thêm chút rau xanh tươi ăn vẫn ngon miệng hơn nhiều.

 

Lúc bấy giờ, mọi người mới vỡ lẽ ra rằng thứ gì cũng có thể bán được tiền, ngay cả cải con cũng có giá tới hai hào một cân, khiến người trong thôn Đại Vũ ai nấy đều phấn khởi ra mặt.

 

Thế nên, khi vào khu nhà trồng rau lớn làm việc, cái họ nhìn thấy không còn là rau củ quả đơn thuần nữa, mà rõ ràng là cả một núi vàng núi bạc.

 

Ngay cả người trong thôn muốn ăn cũng phải bỏ tiền ra mua, nhưng tất nhiên giá sẽ ưu đãi hơn so với ở thành phố.

 

Chủ nhiệm phụ nữ cười tủm tỉm nói, thấy Tiêu Thái Liên và mẹ Lục đều có mặt: “Chẳng hiểu sao dạo này, tôi cứ nhắc mãi đến khu nhà trồng rau này.”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Quả thực lúc này, khu nhà trồng rau chính là niềm tự hào lớn nhất của bà ấy.

 

Từ hồi đầu, chính Lục Ngọc là người đề xuất ý tưởng này, lại còn mời được mấy lão giáo sư về, càng khiến mọi người tin rằng cô thực sự có tầm nhìn vượt trội.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nếu là trước đây, ai có thể ngờ được, bán rau mà lại có thể chạy hàng và kiếm tiền xông xênh đến thế.

 

Chủ nhiệm phụ nữ tấm tắc: “Cô Lục Ngọc thông minh tài giỏi thế này, đứa bé trong bụng rồi cũng sẽ lanh lợi như cô cho mà xem.”

 

Ai mà chẳng thích nghe lời khen, câu nói này của chủ nhiệm phụ nữ khiến cả mẹ ruột lẫn mẹ chồng của Lục Ngọc đều không giấu được nụ cười tươi tắn trên môi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Lục Ngọc chợt nói: “Thế nhưng, tôi vẫn còn một nỗi trăn trở trong lòng. Cứ bán mãi thế này cũng chẳng phải kế lâu dài đâu ạ.”

 

Chủ nhiệm phụ nữ đang trong cơn vui vẻ, vốn dĩ nghe ai nói vậy cũng sẽ tức giận. Nhưng đây lại là lời của Lục Ngọc.

 

Chủ nhiệm phụ nữ lập tức sững người: “Sao vậy?”

 

Bà ấy không tài nào nhìn ra có vấn đề gì, mọi thứ đang tốt đẹp, ngày càng khởi sắc mà.

 

Lục Ngọc nói: “Giờ đây đã là cuối thu rồi, qua thêm vài ngày nữa là vào đông, thì việc bán rau sẽ tính thế nào đây? Mấy cụ nhà nông trong thôn đều bảo không quá bảy ngày nữa là chắc chắn sẽ có tuyết rơi.”

 

Những người quanh năm suốt tháng gắn bó với đồng ruộng đều có kinh nghiệm nhìn trời đoán thời tiết rất chuẩn.

 

Chủ nhiệm phụ nữ và mọi người chỉ nghĩ là bán hết số rau này trước khi mùa đông tới, chưa từng nghĩ sẽ bán lâu dài.

 

Lục Ngọc lại lập luận rằng, rau càng vào mùa đông mới càng có giá trị.

 

Vào đông, ngay cả một chút màu xanh cũng không nhìn thấy được, rau tươi lúc đó lập tức trở thành mặt hàng quý hiếm bậc nhất.

 

Chủ nhiệm phụ nữ gật gù, nói: “Cô nói có lý thật. Nhưng vậy thì phải làm sao đây? Tôi sợ rau sẽ bị đông cứng hỏng hết mất.”

 

Một khi rau bị đông cứng thì coi như vứt đi, huống hồ giá của số rau này cũng rất cao, không chỉ thiệt hại tiền của mà còn lãng phí công sức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Ngọc đề xuất: “Hay là chúng ta mở một cửa hàng chuyên bán rau đi ạ!”

 

Như vậy, mùa đông có thể đặt lò sưởi, không lo rau bị đông cứng nữa.

 

Chủ nhiệm phụ nữ trầm ngâm một lát, rồi nói: “Vậy tôi đi nói chuyện với trưởng thôn một chút.”

 

Chẳng mấy chốc, trưởng thôn đã có mặt.

 

Vốn dĩ Lục Ngọc đang mang thai, đàn ông như trưởng thôn thường giữ khoảng cách, nhưng chuyện mở cửa hàng bán rau lại quá đỗi mới mẻ! Trưởng thôn không khỏi thầm nghĩ: “Đúng là chỉ có Lục Ngọc mới nghĩ ra được những cách làm ăn táo bạo như vậy, mấy người khác thì chịu!”

 

Trưởng thôn ngạc nhiên hỏi: “Mở cửa hàng bán rau ư?” Ông chưa từng nghĩ đến việc này bao giờ.

 

Thuê mặt bằng mặt tiền rất đắt, mà theo tư duy cũ, bán rau thì kiếm chẳng đáng là bao.

 

Nhưng bây giờ thì khác rồi, có một cửa hàng cố định cũng là một ý hay.

 

Trưởng thôn hỏi: “Cô Lục Ngọc có mối nào tốt để chọn không?” Lúc này, ông đã dần tin tưởng và phụ thuộc vào Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc thường xuyên vào huyện, chắc chắn cô sẽ hiểu biết hơn một người một năm chỉ đi vài ba lần như ông.

 

Lục Ngọc tìm một tờ giấy, sau đó phác họa một khu vực: ngay giữa xưởng gang thép và xưởng lò xo, có một dãy nhà cấp bốn nhỏ nằm ngay mặt phố, một số được sửa thành các gian hàng trong chợ, cũng có người tự mở cửa hàng buôn bán nhỏ.

 

Trước đây, khi Lục Ngọc tới huyện bán rau, cô đã để mắt tới mặt bằng này rồi.

 

Lục Ngọc nói: “Giá cũng không đắt lắm, nếu thuê trước thì thật tốt! Chúng ta tìm một mặt tiền rộng rãi chút, mùa đông có lò sưởi, đông người ra vào cũng không bị chật chội.”

 

Trưởng thôn gật đầu, rồi lại thắc mắc: “Vậy ai sẽ đứng ra bán hàng đây?”

 

Chủ nhiệm phụ nữ xung phong: “Tôi sẽ đến bán. Nếu cần, tôi có thể túc trực ở đó luôn.” Quả đúng như lời Lục Ngọc nói, có được mặt bằng trước là quan trọng nhất, những chuyện khác đều có thể tính sau.

 

Trưởng thôn nói: “Vậy tôi sẽ bảo Đại Tráng cùng tôi đi xem mặt bằng!” Đại Tráng tính tình thành thật, đôn hậu, làm việc gì cũng cẩn trọng. Trưởng thôn vẫn luôn muốn dẫn dắt, rèn giũa Đại Tráng để anh ta có thể gánh vác việc làng, có lẽ Đại Tráng sẽ là trưởng thôn khóa tiếp theo.

 

Trưởng thôn rất tin tưởng Lục Ngọc. Trước đây, ông từng nhờ chủ nhiệm phụ nữ ngỏ ý hỏi cô có muốn đảm đương vị trí này không, nhưng Lục Ngọc đã từ chối.

 

Trưởng thôn đành lùi một bước, chọn Đại Tráng.

 

Lục Ngọc gật đầu: “Được ạ!”

 

Trưởng thôn mỉm cười nói: “Cô đã nói được thì chắc chắn sẽ được.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu