Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 430

 

Món lẩu cay tuy ngon miệng thật, nhưng có một điểm bất tiện, đó chính là mùi vị của nó quá nồng.

 

Chỉ cần ai đó ăn món lẩu cay, bước ra ngoài là toàn thân sực nức mùi vị. Sau đó, trong văn phòng lại bắt đầu râm ran truyền tai nhau: “Đồng chí lãnh đạo X vừa đi ăn lẩu cay về đấy!” hay “Ông Y lại chén món đó rồi!”

 

Một huyện lỵ bình thường như nơi này, vốn dĩ không có tài nguyên du lịch nổi bật, từ trước đến nay vẫn cứ phát triển làng nhàng.

 

Thế nhưng giờ đây, nhờ có món lẩu cay, những người từ các địa phương khác tìm đến, họ không chỉ muốn nếm thử món ăn mà còn tranh thủ dạo chơi, mua sắm chút đỉnh. Nhờ vậy, các cửa hàng, quán xá ở đây cũng mọc lên ngày càng nhiều.

 

Đây quả thực là một động lực vô cùng lớn, thúc đẩy nền kinh tế của huyện phát triển.

 

Đoàn cán bộ cử đi đàm phán với Lục Ngọc đã quay trở về.

 

Các vị lãnh đạo cấp cao của huyện lập tức triệu tập cuộc họp khẩn: “Thế nào rồi? Lục Ngọc đã nói những gì?”
TruyenLau
 

Một cán bộ huyện phấn khởi báo cáo: “Lục Ngọc quả nhiên là người con ưu tú của quê hương, luôn một lòng hướng về huyện nhà. Cô ấy đã đồng ý, chỉ cần có thời gian và công sức, cô sẽ mở thêm vài cửa hàng nữa, bây giờ đã chốt được bốn địa điểm rồi!”

 

Vị lãnh đạo cấp cao dứt khoát chỉ đạo: “Bất kể thế nào, bằng mọi giá, phải giữ chân người tài lại!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Nếu không phải huyện lân cận đã cố tình nhúng tay vào, e rằng họ cũng chẳng hề hay biết Lục Ngọc lại được tranh giành đến thế.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vị cán bộ làm việc trong huyện khẳng định: “Đồng chí cứ yên tâm, bây giờ nếu Lục Ngọc mà đi, chắc chắn người dân cả huyện sẽ không đồng ý đâu. Cả huyện này, có ai mà không mê món lẩu cay của cô ấy cơ chứ!”

 

Lời nói ấy quả không hề khoa trương chút nào, bởi khẩu vị của người dân vào năm 1983 vốn khá đơn điệu. Sự xuất hiện của món lẩu cay thực sự là một cú hích lớn, làm thay đổi thói quen ẩm thực của cả vùng.

 

Ai đã trót mê thứ khẩu vị này, e rằng ăn món khác đều thấy khó lòng quên được, cái vị tê, cái vị cay, vị chua, vị ngọt đều có thể tự ý gia giảm cho vừa miệng.

 

Mùa hè nóng bức, được nhâm nhi một chai nước ngọt mát lạnh, rồi lại xuýt xoa với bát ma lạt thang nóng hổi, quả thực là cái thú lớn nhất trên đời.

 



 

Huyện ủy đã tạo điều kiện mở cửa hàng, Lục Ngọc trong lòng rất đỗi cảm kích. Cô bèn nói với anh chị em trong quán: “Mọi người cứ hết sức cố gắng làm, sau này ai cũng sẽ có cơ hội được lên chức quản lý!”

 

Chỉ cần được lên chức quản lý, mức lương khởi điểm sẽ là tròn một trăm tệ. Hiện tại, Lục Ngọc đã công khai rõ ràng từng khoản mục tiền lương này rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Các loại chế độ thăng cấp cũng được ban hành kèm theo, ngoài quản lý còn có phó quản lý, để hai người có thể giúp đỡ và giám sát lẫn nhau.

 

Sau khi mô hình này đi vào nề nếp, Lục Ngọc càng thêm phần nhẹ nhõm.

 

Mọi người nghe nói còn có cơ hội trở thành quản lý, ai nấy đều hết sức thể hiện bản thân, mong muốn có thể thăng tiến, phát đạt.

 

Lục Ngọc còn đặc biệt thuê một người kế toán, mỗi ngày ghi chép sổ sách giúp cô. Hiện tại, doanh thu của tiệm đã lên tới hàng nghìn tệ.

 

Trước khi đến làm, vị kế toán còn thắc mắc sao một tiệm nhỏ lại cần đến cả một kế toán riêng. Nhưng sau khi tiếp xúc với sổ sách, anh ta liền không khỏi kinh ngạc.

 

Một quán ăn thế mà có thể đạt được doanh thu cao đến thế, đây quả là điều anh ta không ngờ tới. Hơn nữa, nghe nói tiệm mới bên chỗ chị hai Phó cũng làm ăn rất phát đạt.

 

Hai tiệm cộng lại, tốc độ kiếm tiền nhanh như gió. Chỉ hơn một tháng trôi qua, trên sổ sách đã có hơn năm vạn tệ, cộng thêm một vạn đã có từ trước.

 

Phó Cầm Duy góp thêm hai vạn, tổng cộng lại đã là tám vạn tệ.

 

Chỉ có điều, số tiền này đã được rút ra để nhập các loại hàng hóa như gia vị, cá viên, rau củ cho tiệm, nên tạm thời chưa thể thanh toán ngay cho đối tác. May mà Lục Ngọc đã tạo dựng được danh tiếng tốt, nên việc chậm trả vài ngày mọi người đều có thể chấp nhận.

 

Hơn nữa, qua một quãng thời gian nữa, hoa hồng từ xưởng cổ vịt treo gió Bàng Tử lại được chia lợi nhuận, Lục Ngọc lại có thêm một khoản tiền kha khá nữa.

 

Tám vạn tệ trong tay Lục Ngọc đã đủ để tậu một chiếc xe ô tô rồi.

 

Tuy xưởng của Phó Cầm Duy có xe riêng, nhưng Lục Ngọc không tiện dùng thường xuyên.

 

Gia đình cô đông người, có riêng một chiếc xe cũng sẽ tiện lợi hơn nhiều.

 

Tối đó, Lục Ngọc bèn ngỏ ý với Phó Cầm Duy. Anh đáp: “Được thôi, vừa hay anh quen một ông chủ xưởng xe hơi, em thích chiếc nào thì cứ đến chọn!”

 

Lục Ngọc vui vẻ chấp thuận, hẹn hôm sau cùng anh đi chọn xe. Phó Cầm Duy cũng đi cùng cô. Lục Ngọc ưng ý chọn một chiếc xe ô tô màu đen, thấy chiếc đó rất đẹp và sang trọng.

 

Phó Cầm Duy nói: “Em cũng phải học lái xe mới được!” Sau đó, anh liền đăng ký cho cô một lớp học lái xe.

 

Trong khoảng thời gian sau đó, Lục Ngọc cứ hễ không ở tiệm thì lại miệt mài với những buổi học lái xe.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu