Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 68

 

Bác gái Lục nghe vậy, trong lòng bà còn gì mà không hiểu thấu. Lý Dục Tài không những không ưa cô ta, mà còn vô cùng chướng mắt. Họ đi xe đò mất bao nhiêu lâu mới tới nơi này, một chén nước cũng không được mời, lại còn bị người thành phố mỉa mai, châm chọc. Sắc mặt bác gái Lục cũng không giữ được vẻ bình tĩnh nữa.

 

Không thể tiếp tục đôi co với Lý Dục Tài, bà ta bèn quay sang Lục Kiều, nói móc nói mỉa: “Đi thôi, không nghe người ta nói còn mặt dày ở lì đây làm gì nữa? Cứ như đây là đất vàng đất bạc gì vậy mà không nỡ rời đi, khinh!”

 

Lý Dục Tài tức điên lên, nói: “Mời các vị cút ngay cho!”

 

Chính vào lúc này, mấy người anh em của Lý Dục Tài, những người không mua được món cổ vịt anh làm, đều chạy tới. Toàn là đám trai trẻ chừng đôi mươi, sức dài vai rộng, chẳng hề nhận ra bên này đang ngấm ngầm có chuyện không hay, nói: “Ồ, nay đông vui quá nha!”

 

Rồi bước vào trong nhà, miệng nói oang oang: “Cậu nói xem Lục Ngọc làm món vịt đó bằng cách gì mà ngon đến vậy chứ, hôm nay lại chẳng mua được!”

 
TruyenLau.com
Lục Kiều vô cùng nhạy cảm với cái tên Lục Ngọc. Từ sau khi tráo dâu, cứ như thể vận may của cô ta cũng bị tráo đi vậy. Mỗi lần cô ta rơi vào cảnh khốn khó, cuộc sống của Lục Ngọc lại ngày càng sung túc, tốt đẹp lên, khiến không ít người trong làng xì xào bàn tán. Cô ta cứ đinh ninh rằng, chỉ cần gả được cho Lý Dục Tài, về thành phố rồi sẽ có ngày ngẩng cao mặt vả vào mặt Lục Ngọc. Ai ngờ người chồng săn sóc kiếp trước, thoáng chốc đã trở nên lạnh nhạt, vô tình đến đáng sợ.

 

Lục Kiều trở nên hơi điên loạn, chẳng thèm quan tâm xung quanh còn có người ngoài, trực tiếp nói: “Tốt lắm! Hèn gì không chịu cho tôi vào nhà. Có phải anh đã đổi lòng đổi dạ, phải lòng con nhỏ Lục Ngọc đó rồi không? Thôi thì anh hãy dẹp bỏ cái ý nghĩ đó đi cho sớm! Lục Ngọc đã là gái có chồng rồi đấy!”

  TruyenLau

Nói xong, cô ta vừa khóc vừa bỏ chạy. Trước đây Lục Kiều từng mất tích, bác gái Lục thấy tình hình có vẻ không ổn, vừa thấy cô ta có ý định bỏ đi, lập tức cuống quýt đuổi theo sau. Trước khi đi, bà ta còn không quên chìa tay đòi lại hai chai rượu đã biếu xước.

 

Bỏ lại những người nhà họ Lý đang ngơ ngác nhìn nhau, đám anh em của Lý Dục Tài nói: “Chuyện gì đang xảy ra vậy trời?”

 

Lý Dục Tài nói: “Không biết, chắc là cô ta phát điên rồi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Lục Ngọc mua rất nhiều bộ lòng vịt tươi rói, xoa xoa đôi bàn tay, trong lòng nôn nao muốn làm một mẻ lớn. Lúc đi đường, tâm trạng cô cứ thế bay bổng, phơi phới. Phó Cầm Duy thấy cô vui vẻ như vậy cũng không nói thêm lời nào. Ngồi trên chiếc xe thồ chất đầy hàng hóa và cả người, cô thong dong về nhà. Trên đường đi, Lục Ngọc còn có tâm trạng ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường.

 

Lúc sắp vào thôn, chiếc xe ba gác thì bất ngờ bị Lục Kiều chặn lại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Kiều nhìn thấy Lục Ngọc liền nổi trận lôi đình. Vốn dĩ mọi thứ đều không bằng cô ta, thế mà giờ đây lại vượt xa cô ta về mọi mặt, cô ta cảm thấy vô cùng ấm ức. Về nhà lại còn bị mẹ mắng cho một trận té tát.

 

Nhìn thấy Lục Ngọc ở cùng Phó Cầm Duy, một cặp trai tài gái sắc, càng khiến lòng cô ta khó chịu đến tột độ. Sự đố kỵ cứ thế vặn vẹo tâm can cô ta, cô ta liền xông thẳng tới, lớn tiếng nói với Phó Cầm Duy: “Anh có biết con nhỏ này đã làm những chuyện tày trời gì không? Cô ta lén lút giở trò dụ dỗ thằng Lý Dục Tài đấy!”

 

Lục Ngọc bực dọc: “Chị Kiều này, chị bị sao vậy, tự dưng lại bôi nhọ tôi làm gì?”

 

Cô hoàn toàn chẳng buồn liếc Lý Dục Tài một cái, trong mắt cô, anh ta mãi mãi chẳng thể sánh bằng Phó Cầm Duy.

 

“Sao nào, nói trúng tim đen rồi phải không? Có gan làm chuyện đó thì phải có gan nhận chứ! Nếu không phải cô ve vãn anh ấy, làm sao mấy người bạn của anh ta lại nhắc đến tên cô chứ?” Lục Kiều mặt đỏ gay, tỏ vẻ vô cùng tức tối.

 

Rồi cô ta còn lớn tiếng bảo: “Đã có chồng rồi thì phải biết giữ bổn phận, mắc mớ gì mà cứ tranh giành người đàn ông của tôi?”

 

Lục Kiều giận đến mức mặt mày biến sắc, trong bụng ấm ức nghĩ rằng mình là người kém may mắn nhất trần đời này.

 

Người mình thầm thương trộm nhớ thì chẳng buồn để mắt tới, vậy mà lại có vẻ quý mến Lục Ngọc. Dựa vào đâu mà lại như thế chứ? Rõ ràng mình mới là người được sống lại một lần cơ mà!

 

Nghe những lời của Lục Kiều, Lục Ngọc thoáng ngẩn người vì khối thông tin quá lớn. Cô bèn hỏi: “Ồ, hóa ra chị lại để ý anh ta sao?”

 

Lục Ngọc chợt hiểu ra mục đích của Lục Kiều khi tiếp cận Lý Dục Tài. Cô bấy giờ mới điềm nhiên đáp: “Tôi và Cầm Duy đã là vợ chồng rồi, tôi có một người chồng tốt như anh ấy, hà cớ gì phải tranh giành người đàn ông của chị? Chị cũng đừng nên tự cho mình là trung tâm của vũ trụ như vậy.”

 

Lục Kiều rõ ràng vẫn còn là con gái chưa chồng, vậy mà dám công khai bàn tán chuyện đàn ông, lại còn ngay trước mặt Phó Cầm Duy nữa chứ. Lục Ngọc thực sự thấy nóng mặt thay cho cô ta.

 

Dù gì Lục Kiều cũng là kẻ trọng sinh, cớ sao lại hành xử dại dột đến thế?

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu