Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 131

 

Nước đường hồi thập niên 80 là thứ đồ vô cùng bổ dưỡng, đặc biệt là khi dùng nước giếng trong thôn pha ra, vừa mát lạnh lại ngọt ngào, uống vào sảng khoái đến lạ.

 

Lưu Bàng nghe xong liền thèm thuồng, nhưng ngoài miệng vẫn khách sáo: “Không cần đâu chị dâu ạ!”

 

Lục Ngọc đâu thể không nhìn ra vẻ cự nự, ngượng ngùng của anh. Cô không cho anh từ chối, lập tức rót cho anh một bát đầy.

 

Lưu Bàng thấy khó lòng từ chối, cũng đành cầm bát nước đường, tu ừng ực một hơi đã hết veo.

 

Uống xong, Lưu Bàng có chút ngại ngùng: “Chị dâu… Chị xem, tôi không mang gì đến cả, lại còn được chị mời nước đường. Thật là ngại quá.” Anh vốn dĩ là tiện đường đến đưa thư, không định đặc biệt ghé thăm, ai ngờ chị dâu lại nhiệt tình đến vậy.

 

Lưu Bàng không quên chính sự, nói tiếp: “Tôi đang làm ở trại nuôi heo. Anh Phó có dặn chị muốn nuôi heo, vậy đến lúc đó chị cứ việc qua tìm tôi, tôi sẽ chọn cho chị những con heo con dễ nuôi nhất. Sau này mua thức ăn hay gì đó, chị cứ để tôi lo cho.”

 

Trại nuôi heo mà anh ấy nói không phải là kiểu làm ăn nhỏ lẻ như Lục Ngọc, nuôi vài ba con trong thôn. Trại của họ là trại heo nhà nước, có đến hơn nghìn con heo, không chỉ cung cấp cho cả huyện, mà ngay cả các thành phố lớn cũng đều tới đây chở heo đi.

 

Lưu Bàng nói năng ôm đồm như vậy thật sự không phải nói suông đâu.
Website TruyenLau.com
 

Anh ấy chính là con trai của xưởng trưởng trại nuôi heo. Hồi trước anh ấy cùng học cấp ba với Phó Cầm Duy, nhưng anh ấy không thi đỗ, bèn quay về trại làm việc loanh quanh. Còn Phó Cầm Duy thì ra vùng ngoài học đại học!

  TruyenLau.com

Lưu Bàng nói: “Lúc anh Phó còn đi học, anh ấy lạnh nhạt lắm, khó gần vô cùng. Ấy vậy mà con gái cả trường ai nấy cũng đều thích anh ấy. Chúng tôi hồi đó cứ nghĩ mãi, không biết anh ấy sẽ tìm được một cô vợ như thế nào cho xứng đáng. Giờ gặp chị dâu rồi, tôi mới hiểu, thảo nào anh ấy không chịu nhìn trúng đám con gái trong trường.”

 

Lục Ngọc thanh tú xinh đẹp, lại ngọt ngào dịu dàng, thực sự là rất xứng đôi với tướng mạo của Phó Cầm Duy!

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không phải Lưu Bàng nịnh bợ cô, mà trong suốt một năm qua, Lưu Bàng đã dùng hơn nửa năm để đi xem mắt, hiện giờ cũng đã gặp mấy chục cô gái rồi, nhưng chẳng ai có thể xinh đẹp được như Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc nói: “Anh ấy được mọi người săn đón như vậy sao?”

 

Lưu Bàng nói: “Đúng vậy, đám con gái cứ gọi anh ấy là… ồ, đúng rồi, người như băng giá, chẳng chịu nhìn ai.” Anh còn cười nói thêm: “Anh Phó chưa từng nhờ vả ai bao giờ, lúc anh ấy gửi điện báo nhờ tôi giúp, tôi còn giật mình, nghĩ bụng phải đích thân tới một chuyến mới được.” Nói xong anh ấy chau mày lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bây giờ gặp Lục Ngọc, anh ấy mới biết vì sao Phó Cầm Duy lại để tâm đến vậy!

 

Nếu anh ấy có một cô vợ xinh đẹp như vậy, hẳn anh ấy cũng sẽ thương yêu hết mực.

 

Trong lòng Lục Ngọc cũng có chút cảm động, hôm đó cô chỉ thuận miệng nói một câu, không ngờ Phó Cầm Duy lại ghi nhớ trong lòng.

 

Lưu Bàng vừa vào sân liền ngửi thấy một mùi thơm cay nồng, đó là mùi của món cổ vịt mà Lục Ngọc làm hằng ngày, chậu, bát, đũa gì đó đều đã ngấm mùi.

 

Lưu Bàng nuốt nước miếng, nói: “Chị dâu còn biết nấu ăn nữa sao?”

 

Lục Ngọc bưng một đĩa lưỡi vịt từ trên bàn, nói: “Anh thích ăn lưỡi vịt không?” Mỗi lần cô làm vịt kho đều sẽ để lại chút lưỡi vịt cho riêng mình.

 

Tuy Lưu Bàng chưa từng ăn nhưng lại rất có hứng thú, nhìn dáng người của anh ấy là biết, trên đời này chẳng có món gì mà anh ấy không nếm thử.

 

Mắt anh ấy sắp dính chặt vào đĩa lưỡi vịt, nhưng ngoài miệng vẫn nói lời khách sáo: “Không ăn đâu ạ.” Khỏi phải nói trong lòng anh ấy ảo não đến nhường nào, sao lúc ra ngoài lại quên xách hai cân thịt heo tới chứ!

 

Bây giờ vừa uống nước đường, lại còn ăn ké đồ ăn, anh ấy thấy ngại vô cùng.

 

Lục Ngọc nói: “Anh cứ nếm thử vị giúp tôi đi.”

 

Lưu Bàng quả tình chưa từng nếm qua món này, cầm một miếng lên thử. Cái lưỡi vịt trơn tuột vừa chạm đầu lưỡi đã tan, vị cay tê, mặn mà lan tỏa, bên trong chỉ có mỗi một khối xương nhỏ, ngon đáo để. Anh ta như Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm, miếng lưỡi vịt bé tí chưa kịp nếm trọn vị đã hết sạch. Lý trí thì bảo không nên lấy thêm, nhưng đôi tay như mất kiểm soát, lại vươn ra lấy một cái khác, cho vào miệng mà gặm, gặm đến sạch bong từng ngóc ngách.

 

Thịt trên lưỡi vịt vừa mềm lại vừa dai, sao trước đây anh ta chẳng hề hay biết thứ mỹ vị này chứ.

 

Lục Ngọc thấy anh ta ăn rất ngon miệng, nhưng lại tỏ vẻ giữ kẽ, sau khi ăn hai miếng thì không dám ăn thêm. Đã là bạn của Phó Cầm Duy, lại có lời hứa giúp đỡ chuyện nuôi heo, dĩ nhiên cô phải chiêu đãi cho thật tử tế.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu