Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 224

 

Tất cả mọi người đều bận rộn không ngơi tay. Vừa hay buổi trưa, ông xưởng trưởng xưởng gang thép đi ra, kết quả lại nhìn thấy con trai mình thế mà lại đang phụ giúp ở đây.

 

Hơn nữa, mùi thơm nức mũi thoang thoảng trong không khí chính là mùi vị xa lạ khiến ông thèm thuồng hôm qua. Hôm nay đích thân có mặt tại đây, ông liền gọi tên con trai.

 

Lưu Chương vừa ngẩng đầu nhìn thấy cha mình, tay run bần bật, suýt đ.á.n.h rơi cả miếng giò heo đang múc dở: “Cha, sao cha lại tới đây?”

 

Xưởng trưởng hỏi: “Đang làm gì vậy?”

 

Lưu Chương vội đáp: “Dạ, đây là anh em con buôn bán, con tiện thể tới phụ một tay.”

 

Xưởng trưởng gật đầu, cũng không nói thêm lời nào mà quay lưng rời đi.

 

Nhưng trước khi đi, ông vẫn kịp ném cho Lưu Chương một ánh mắt đầy ẩn ý. Ông cũng muốn nếm thử lắm chứ, nhưng dù sao cũng là xưởng trưởng, vẫn phải giữ gìn thể diện một chút.

 

Lưu Chương nhíu mày, lần này anh ta mua tới hai mươi cân, ăn đến bao giờ mới hết nữa là.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Đồ ăn bán rất chạy, hôm nay làm nhiều như vậy mà không ngờ vẫn không đủ bán.

 

Nhìn thấy hàng người phía sau cứ thế kéo dài, không thấy điểm dừng, ai nấy đều bắt đầu sốt ruột. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Lưu Bàng liền nói thẳng: “Hình như đồ của chúng ta không đủ bán rồi.”

  TruyenLau.com

Hôm nay sáu người cùng nhau phụ bán, món ăn cứ thế vơi đi với tốc độ chóng mặt.

 

Lưu Bàng đã phải thay bằng một chiếc tráp tiền lớn hơn, mà giờ cũng đã gần đầy ắp rồi.

 

Nhìn tổng cộng bốn thùng thịt kho giờ chỉ còn lại một thùng rưỡi, trong khi bên ngoài còn vô số người đang đứng đợi, anh liền lớn tiếng hô: “Bà con đừng xếp hàng nữa, sắp hết hàng rồi!”

 

Anh ấy vừa hô như vậy, những người phía sau tuy luyến tiếc nhưng cũng đành rời khỏi hàng, còn không quên dặn dò những người phía trước mua ít một chút.

 

Người phía trước nghe vậy thì càng hăng hái mua hơn. Dựa vào đâu mà phải mua ít chứ? Đây là dựa vào thực lực xếp hàng của bọn họ! Lần sau mấy người kia ra sớm một chút không phải được rồi sao?

 

Người của xưởng lò xo nghe vậy, vội vàng chạy tới tìm Từ Ái Đảng mà trình bày: “Không phải chúng tôi tới muộn, là bọn họ giành giật ghê quá!”

 

Từ Ái Đảng vốn là con trai phó xưởng trưởng xưởng lò xo, nghe xong thì vô cùng thấu tình đạt lý, sau đó liền nói với Lưu Bàng: “Hay là ngày mai anh qua xưởng lò xo chúng tôi bày bán một ngày đi.”

 

Lưu Bàng gật đầu đồng ý. Chuyện này cũng không thể thiên vị bên nào được.

 

Lưu Chương nghe vậy liền nói: “Vậy ngày kia tới chỗ chúng tôi bán nhé, mỗi người một ngày, như vậy mới công bằng!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Các khách hàng đang chờ đợi ở bên cạnh vội vàng khuyên nhủ: “Hay là sau này cứ bán thường xuyên đi!”

 

Đây là lần đầu tiên họ được thưởng thức món thịt kho ngon đến vậy.

 

Lưu Bàng lắc đầu: “Làm gì có được ngần ấy lòng heo mà bán thường xuyên!”

 

Lần này phải nhờ chuyến hàng vận chuyển lên tỉnh mới may mắn gom được ngần ấy. Nếu không thì bình thường muốn có nhiều đến vậy cũng không có mà gom.

 

Người phía trước mua xong, liền quay về nhà ăn, không quên mua thêm hai lạng cơm nóng để ăn cùng.

 

Quả đúng như dự liệu của người đầu bếp. Mọi người ai nấy đều chỉ mua mỗi cơm, chứ chẳng ai đoái hoài gì đến thức ăn. Bởi họ nấu rất ít đồ ăn, thế nên chẳng mấy ai mua.

 

Họ mua một phần cơm ăn tại chỗ, và một phần khác mua mang về. Vì mua nhiều thịt kho nên còn mua thêm chút cơm nữa, đợi tối về chỉ cần hâm nóng lại là được, ngay cả cơm cũng không cần phải nấu, vừa đỡ tốn công lại vừa ngon miệng.

 

Cũng chỉ có những người công nhân xưởng gang thép này mới rủng rỉnh đến độ ăn ngoài suốt cả ngày.

 

Công nhân trong xưởng đã nghe ngóng được tin rồi, họ chẳng bán được lâu nữa đâu.

 

Nếu bây giờ không nhanh chân thưởng thức, sau này muốn tìm cũng chẳng còn. Bởi vậy, ai nấy cũng đua nhau mua.

 

Rất nhanh, món gỏi là món đầu tiên bán hết veo, thịt kho cũng chỉ còn lại chút ít. Ngay cả chút nước sốt cuối cùng cũng được bán sạch. Hôm nay số lượng nhiều gấp đôi hôm qua, vậy mà kết quả bán còn nhanh hơn.

 

Những người đến sau không mua được, cứ đứng đó than vãn không ngừng. Rõ ràng đã ra ngoài mua từ sớm nhưng vẫn không thể mua nổi. Mùi thơm nức mũi cứ quẩn quanh, khiến họ quay về đối diện với đĩa rau cải trắng, củ cải luộc mà lòng dạ chẳng còn thiết tha gì.

 

Họ bảo những người mua được phía trước san sẻ cho họ một ít.

 

Những người may mắn mua được trước đó, vốn cũng khó nhọc lắm mới chen chân vào mua, ai nấy đều thẳng thừng từ chối.

 

Lưu Chương và Từ Ái Đảng lần đầu tiên trải qua cảnh tượng này, quả thực là phấn khởi vô cùng, cứ như thể vừa thắng một trận đ.á.n.h lớn vậy.

 

Khi công việc kết thúc, mồ hôi ướt đẫm đầu.

 

May mà họ đã sớm mua được hai mươi cân. Bây giờ muốn mua cũng chẳng còn, điều đó càng chứng tỏ thứ họ mua được quý giá biết chừng nào.

 

Mọi người còn đề xuất với Lưu Bàng và Lục Ngọc rằng ngày mai nên làm nhiều hơn nữa.

 

Lưu Bàng tỏ vẻ tiếc nuối: “Chẳng thể làm nhiều hơn được đâu.”

 

Bấy nhiêu đây đã là cực hạn rồi, nồi của họ cũng không đủ, bếp cũng chẳng còn chỗ.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu