Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 406

 

Vốn dĩ chị hai và anh hai đều đã định bụng sẽ lên huyện, nghe Lục Ngọc nói vậy, trong lòng càng thêm nóng lòng.

 

Họ bảo Lục Ngọc kể cho nghe mọi chuyện ở huyện.

 

Lục Ngọc càng kể, họ càng mong ngóng.

 

Cô nói tới khô cả cổ họng, vừa uống một ngụm nước liền nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài. Người tới là Thiết Ngưu, anh nói: “Lục Ngọc, trưởng thôn bảo cô tới một chuyến.”

 

Lục Ngọc còn chưa kịp cử động, chị hai Lục và mẹ Lục đã vội vàng nói: “Mau đi đi, chắc chắn trưởng thôn có chuyện quan trọng.”

 

Lục Ngọc ừm một tiếng, rồi đi trước.

 

Bây giờ cô đã không còn là cán bộ thôn nữa, nhưng trưởng thôn có ơn với cô, cô vẫn qua đó xem sao.

 

Lục Ngọc tới ủy ban thôn, thấy bí thư thôn và trưởng thôn đều mặt mũi ủ ê. Trưởng thôn nói: “Cuối cùng cô cũng về rồi. Cô đi một cái, tôi ngay cả người để bàn bạc cũng không có.”

 

Lục Ngọc rất có chính kiến, lời nói lại sâu sắc. Cô đi mất, trưởng thôn liền cảm thấy cả thôn chẳng còn ai mà mình tin cậy được.

 

Lục Ngọc hỏi: “Sao vậy ạ?” TruyenLau.com

 

Trưởng thôn thở dài một hơi: “Đều xôn xao chuyện chia đất đai!” Thôn họ vẫn được coi là khá giả, trước đây làm lán trại kiếm được kha khá tiền, bây giờ ngoài những số đất này, mỗi nhà mỗi hộ bình quân đều được chia tám trăm tới một nghìn tệ.

 

Trưởng thôn nói: “Bây giờ trong thôn rộ lên phong trào cho vay nặng lãi!”
TruyenLau.com
 

Họ nói tiền bạc cứ nằm yên trong tay thì phí hoài, để trong ngân hàng cũng không sinh sôi được là bao. Chi bằng cho vay, tiền lời một tháng đã gần bằng cả tháng lương rồi.

 

Mọi người liền bắt đầu d.a.o động, xao lòng. Ban đầu chỉ lác đác vài người, sau khi phát hiện thật sự có lãi, liền sinh lòng tham lam. Website TruyenLau.com

 

Lục Ngọc hỏi: “Ai dẫn đầu ạ?”

 

Trưởng thôn nói một cái tên, Lục Ngọc hơi kinh ngạc. Người trưởng thôn nói là bà bác họ Lục.

 

Lục Ngọc khẽ nhíu mày.

 

Nghe nói bà ta trang sức vàng bạc đầy mình, khiến người khác ganh ghét, tị nạnh, cũng đều lần lượt muốn kiếm món tiền lời này.

 

Lục Ngọc nói: “Không nên làm như vậy!”

 

Cho vay nặng lãi, anh thèm cái lợi của người ta, người ta lại nhòm ngó cả vốn liếng của anh đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trưởng thôn nói: “Tôi nói rồi, nhưng mọi người vẫn lén lút làm.”

 

Lục Ngọc nói: “Sau này ủy ban thôn nên soạn một bản thông báo về những hiểm họa của việc cho vay nặng lãi, rồi phát loa truyền thanh mỗi ngày!”

 

Trưởng thôn nghe vậy, nói: “Tôi thử xem sao.”

 

Lục Ngọc từ chỗ trưởng thôn đi ra, lòng mang nặng suy tư, còn chưa đi được mấy bước liền nhìn thấy mẹ chồng đang hàn huyên với mấy bà hàng xóm.

 

Lục Ngọc lập tức đi tới: “Mẹ ơi.”

 

Tiêu Thái Liên nói: “Dô, Tiểu Ngọc đấy à, sao con lại về đây?”

 

“Nhà mẹ con có chút chuyện thôi ạ!”

 

Bà Tiêu Thái Liên vừa thấy Lục Ngọc thì mừng rỡ, lập tức bỏ dở câu chuyện phiếm với mấy chị em trong xóm mà kéo cô về nhà.

 

Dù sao thiên hạ ngày nào chẳng gặp nhau, hôm nay không nói thì ngày mai còn có thể tiếp tục. Nhưng Lục Ngọc đâu phải ngày nào cũng về.

 

Lục Ngọc nói: “Mẹ đã nghe nói rồi chứ? Trong thôn mình có người cho vay nặng lãi đấy!”

 

Lời vừa dứt, cô nhìn thấy sắc mặt Tiêu Thái Liên hơi đổi khác, liền sửng sốt: “Mẹ, không phải mẹ cũng đã cho vay tiền rồi đó chứ?”

 

Tiêu Thái Liên có phần lúng túng, đáp: “Mẹ đã cho vay bảy trăm đồng, lãi một tháng gần năm đồng!” Tính ra một năm là sáu mươi đồng.

 

Hơn nữa, bà đã thu được lãi hai tháng rồi, cảm thấy chuyện này coi bộ xuôi chèo mát mái, còn muốn cho vay thêm nữa.

 

Tiêu Thái Liên không chỉ có thu nhập từ những mảnh ruộng này, mà còn từ việc bán cổ vịt.

 

Bây giờ, sau khi gia đình chia riêng, bà tuyển mấy người cùng nhau phụ giúp.

 

Bí mật của món cổ vịt chính là công thức điều vị, loại kỹ thuật nòng cốt này đều nằm trong tay người nhà, còn những việc như làm sạch thì phân công cho người ngoài làm.

 

Lục Ngọc nói: “Tiền bạc đâu dễ kiếm đến thế, lỡ kẻ cho vay ôm tiền bỏ trốn thì sao?”

 

Tiêu Thái Liên đáp: “Không thể nào, chạy được hòa thượng cũng không thoát khỏi chùa. Đều là người gặp hằng ngày trong thôn, có thể chạy đi đâu cho thoát.”

 

Lục Ngọc nói: “Bây giờ đã khác với ngày xưa rồi, ngày xưa ra khỏi thôn còn khó khăn, bây giờ đừng nói ra khỏi thôn, cho dù đi khỏi tỉnh, cũng chỉ là chuyện mua một tấm vé là xong. Sau này người ta bỏ đi mất, bác gái con không có tiền mà đền cho mẹ, thì phải làm sao? Đó là tiền mẹ tích lũy cả đời đấy!”

 

Tuy nói bà có đường kiếm tiền, nhưng số tiền này ngay cả bản thân cũng không nỡ tiêu, nếu bị người khác cuỗm sạch, nghĩ thôi cũng đủ bực mình.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu