Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 60

 

Sau đó anh vội vàng nói với ông nội: “Hôm qua cô ta gõ cửa, nói là tựa hồ mơ màng tìm đến, rồi cãi nhau với người nhà, cháu thấy cô ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, nên cháu mới để cô ta tá túc dưới nhà một đêm.”

 

Lý Dục Tài lập tức phân bua, không muốn để ông nội hiểu lầm.

 

Lục Kiều dường như không hề nhận ra sự kỳ lạ và thái độ bất mãn của hai ông cháu. Cô ta vẫn cứ thản nhiên như thể mình là bà chủ trong nhà, niềm nở mời họ: “Buổi sáng cháu đã nấu cháo, làm bánh bao nhân thịt heo.”

 

Tài nấu nướng của cô ta cũng không tệ, chỉ là lâu ngày không động đến bếp núc nên hơi lóng ngóng một chút.

 

Rõ ràng, cô ta có ý muốn lấy lòng hai ông cháu.

 

Đêm qua, Lý Dục Tài mãi đến hai giờ sáng mới chợp mắt được.

 

Buổi sáng thức dậy, cô ta đã nhào bột, ủ men, còn làm nhân thịt, cốt là muốn tạo bất ngờ cho hai người. Thịt không phải băm mà là được thái vụn từng chút một. Để nấu một bữa ăn này, cô ta gần như thức trắng đêm để chuẩn bị. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Buổi sáng trong nhà có bữa sáng nóng hổi để ăn thì quả là không tồi, nhưng tuyệt nhiên không phải là cái cảnh thế này. Trong nhà lại xuất hiện một người phụ nữ xa lạ, biến khách thành chủ mà tự tiện dùng nhà bếp và đồ trong tủ lạnh.

 

Chẳng có chút lễ độ nào, cô ta còn bày ra dáng vẻ của người chủ nhà, thật là quá mức không chừng mực.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Đừng nói là đến nhà một người đàn ông xa lạ, cho dù tới nhà họ hàng chơi, cũng không thể đường hoàng lục lọi đồ đạc của gia chủ.

 

Lục Kiều vốn muốn thể hiện sự hiền thục và khéo léo của mình, nhưng lại khiến hai ông cháu nhà họ Lý cảm thấy gai người.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lý Dục Tài chẳng còn thiết tha đến bữa ăn nào nữa, cơn tức nghẹn ứ trong lòng. Anh ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Kiều, dứt khoát kéo cô đến thẳng đồn công an.

 

Lục Kiều không hiểu vì sao người chồng dịu dàng chu đáo trong kiếp trước lại biến thành như bây giờ, cô ta còn nhõng nhẽo nói: “Anh Dục Tài, anh làm em đau.”

 

Lý Dục Tài hận không thể bịt miệng cô ta lại. Nghe xem cô ta đang nói gì, người ngoài không biết lại lầm tưởng hai người từng có tư tình. Anh ta căn bản mặc kệ mọi thứ, kéo cô ta tới đồn công an, khai rằng đã giải cứu một người phụ nữ mất tích.

 

Vốn dĩ là phóng viên tòa soạn, Lý Dục Tài có quen biết vài người trong đồn. Sau khi giao Lục Kiều lại, anh ta lập tức rời đi, không hề có chút nể nang hay tình cảm gì.

 

Về tới nhà, đối mặt với những chiếc bánh bao nóng hổi, hai ông cháu đưa mắt nhìn nhau, đều thấy chướng mắt vô cùng.

 

Cụ Lý đỡ hơn chút, bởi dù sao ông cũng đã lớn tuổi, từng trải qua nhiều chuyện. Nhưng Lý Dục Tài thì lần đầu tiên gặp loại người như thế này: “Đầu óc cô ta có hơi hâm hâm không ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sáng sớm đã lục lọi tủ lạnh và nhà bếp, biến khách thành chủ rồi mời họ ăn cơm, thậm chí cái giọng điệu õng ẹo đó, khiến anh ta sởn gai ốc.

 

Cụ Lý nói: “Có điều khuất tất.”

 

Ông không vội vàng hấp tấp như cháu mình, ông suy nghĩ sâu xa hơn. Mấy lần tiếp xúc với nhà họ Lục, ông chưa từng tiết lộ địa chỉ nhà ở huyện, vậy rốt cuộc cô ta đã tìm đến đây bằng cách nào?

 

Bỗng dưng, ông có cảm giác Lục Kiều quen thuộc với mọi thứ trong căn nhà này một cách kỳ lạ.

 

Lý Dục Tài mới nói: “Thôi bỏ đi, chúng ta ra ngoài ăn thì hơn.”

 

Những chiếc bánh bao do cô gái kia làm, hai ông cháu họ cũng chẳng dám động đũa.

 

Khi người của thôn Đại Vũ đến trình báo án mất tích, Lục Kiều vẫn đang ở đồn công an.

 

Trưởng thôn nhìn thấy cô ta vẫn bình an vô sự đứng ở đó, không nhịn được mắng: “Một đứa con gái như cô sao mà không biết điều thế! Cả thôn đã tốn bao nhiêu công sức để tìm kiếm. Cho dù cô có muốn đi đâu làm gì, cũng phải nói năng với cha mẹ một tiếng chứ!”

 

Vì chuyện của cô ta mà cả thôn náo loạn cả lên.

 

Lúc này, Lục Kiều chỉ biết ngoan ngoãn nhận lỗi, rồi bị trưởng thôn dẫn về làng. Khi về đến thôn, mọi người nghe nói cô ta vẫn bình an vô sự thì ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Biết Lục Kiều giận dỗi người nhà mới chạy ra ngoài, họ cũng không dám nặng lời: “Con bé về là tốt rồi.”

 

“Con bé ngốc, có chuyện gì nghĩ không thông, con cứ nói với thím. Lần sau đừng chạy ra ngoài nữa, biết chưa?”

 

Lục Kiều bị mọi người vây quanh, cũng rất biết điều đáp lời: “Thím ơi, con biết lỗi rồi.”

 

Thấy thế, mọi người cũng chẳng tiện nói gì thêm. Con bé về tới nhà, ngay cả bà nội xưa nay vốn cay nghiệt nhất cũng không trách mắng một lời.

 

Hôm qua không được ngủ đủ giấc nên đã mệt mỏi, vừa về đến phòng, Lục Kiều liền ngủ say như c.h.ế.t.

 

Sau khi đã quen với chiếc giường êm ái ở thành phố, giờ quay về chiếc giường gỗ cứng ngắc ở nhà họ Lục, cô ta cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô ta mong ngóng được gả đi thật nhanh, để đến khi đó ngày ngày được ngủ trên chiếc giường êm ái.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu