Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 76

 

Trưởng thôn triệu tập tất cả mọi người tới bãi đập thóc, nghe tin này mà sắp tức cười. Ông quát lớn: “Rốt cuộc là đứa nào lấy, mau chóng trả lại cho người ta! Tên nào tên nấy đều thấp hèn, chuyện gì cũng làm. Lời khó nghe tôi nói trước, nếu tôi mà phát hiện ra đứa nào làm cái chuyện thất đức này, tôi sẽ bắt cả thôn đến xem bản mặt của cô cậu cho mà biết!”

 

Cảnh cáo xong, mọi người mới lục tục rời đi.

 

Có người hỏi bà nội Lục: “Bà nghĩ lại xem có nhớ nhầm không?”

 

Bà nội Lục khóc đến sưng cả mắt, hai trăm tệ tích cóp bao năm trời đều để trong đó, bây giờ mất hết, thật sự không cách nào chấp nhận được!

 

“Không đâu, ngày nào tôi cũng kiểm tra.” Bà nội Lục khăng khăng.

 

Đó là vật quý của bà, mỗi ngày ít nhất phải ngó qua một lần.

 

Bác gái Lục đứng bên cạnh cũng khóc theo, lời lẽ cay nghiệt: “Đồ trời đ.á.n.h thánh vật, không biết đứa nào thất đức như vậy, c.h.ế.t không được toàn thây!”

 

Bà ta phải mắng cho c.h.ế.t cái tên trộm, để tránh bà già này lại nghi ngờ mình.

 

Lục Kiều hơi chột dạ.

 

Mấy bà thím xung quanh hỏi: “Vậy hôm nay cháu vẫn luôn ở nhà hả?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Lục Kiều đáp: “Cháu vừa ra ngoài bán rau cuộn mới về.”

 

Cô ta vội vàng tự loại trừ mình ra khỏi danh sách tình nghi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Lục Ngọc ra ngoài bán hàng cũng được xem là người đầu tiên bạo dạn thử sức. Lục Kiều thấy vậy cũng đi theo. Có người định hỏi xem món này có bán được không, nhưng ngại ở trước mặt bà cụ Lục, dù sao người ta đang mất tiền, khóc lóc om sòm.

 

Bác gái Lục và bác trai Lục đều ra đồng làm việc, chỉ mình bà cụ Lục bận rộn ở sân trước, không đi đâu cả. Bà ta giận đến tím mặt: “Trừ khi tiền mọc chân tự chạy đi, chứ sao lại tự dưng nói mất là mất được.” Chuyện này quả thực quá đỗi quỷ dị.
TruyenLau.com
 

Mọi người đứng cạnh đó chỉ cười tủm tỉm, không hùa theo mắng c.h.ử.i bà cụ Lục. Nếu bà ta đã ở nhà cả ngày, vậy đồ giấu trong nhà không thể nào bị người ngoài lấy đi được!

 

Ánh mắt mọi người nhìn bác gái Lục và bác trai Lục đều có chút kỳ lạ.

 

Ngược lại không mấy ai nghi ngờ Lục Kiều.

 

Lục Kiều giấu tiền cuộn tròn trong tay áo, căn bản sẽ không ai phát hiện ra. Cô an ủi vài câu rồi ngẩng đầu định đi tìm Lục Ngọc và Phó Cầm Duy, nhưng đã sớm không thấy bóng dáng hai người đâu nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong sân nhà họ Phó, nghe chị ba Phó nói: “Không ngờ nha, bà nội Lục còn lắm tiền ghê, thế là kẻ trộm hời to rồi.”

 

“Chứ còn gì nữa, hơn hai trăm tệ lận đấy, thật sự chẳng nhìn ra được chút nào.”

 

Mấy người vừa nói chuyện vừa làm việc.

 

Hôm nay số lượng hàng còn nhiều hơn hôm qua.

 

Chị ba Phó hết lời nịnh nọt Lục Ngọc: “Cũng không biết chú tư nhà chúng ta có phước phần gì mà cưới được cô em gái Lục Ngọc làm vợ, vừa xinh đẹp lại còn khéo léo việc bếp núc.”

 

Lục Ngọc khiêm tốn đáp: “Chị ba khen đến nỗi em cũng ngại quá.”

 

Chị hai Phó thấy vợ chú ba ra sức khen Lục Ngọc thì chị ấy cũng không chịu kém cạnh, nói: “Chứ gì nữa, Tiểu Ngọc nhà chúng ta khéo léo giỏi giang hơn cái Lục Kiều kia nhiều!”

 

Nói tới Lục Kiều, trong lòng chị ấy vẫn còn chút ấm ức: “Trước đây trông tuy không quá xinh đẹp, nhưng cũng là một cô gái nhanh nhẹn, có sức sống. Không biết bây giờ sao, trông mắt nó cứ như đang toan tính điều gì vậy.”

 

Bây giờ nhìn ánh mắt Lục Kiều đảo đi đảo lại, đột nhiên chị ấy không còn thích cô ta nữa. Tuổi còn trẻ, sao lại biến thành ra nông nỗi này.

 

Dạo này họ nhờ Lục Ngọc mà kiếm được ít tiền, nên rất tích cực vồn vã nịnh nọt cô.

 

Lục Ngọc không nói nhiều, từ xa đã thấy chị dâu Hồng tất tả chạy tới, chị ấy vừa thở vừa nói: "Tiểu Ngọc ơi, em mau về nhà một chuyến đi, chị cả em xảy ra chuyện lớn rồi!"

 

Nghe vậy, Lục Ngọc lập tức cất bước đi ra ngoài.

 

Chị ba Phó nhanh nhảu, vội vàng đẩy Phó Cầm Duy một cái: "Chú Tư, chú cũng đi theo xem thử. Người trong nhà mình thì phải biết lo cho nhau, không thể để người ngoài bắt nạt được."

 

Phó Cầm Duy gật đầu, lập tức đi theo.

 

Chị ba Phó rướn cổ nhìn theo, chị ta vốn dĩ thích hóng chuyện ồn ào nhất, nhưng trong tay còn không ít việc đang dở dang, đành chỉ quay sang nói với chị dâu Hồng: "Tiểu Hồng này, trong nhà vợ chú Tư sao rồi?"

 

Trong đầu chị ba chợt nhớ ra chị cả của Lục Ngọc gả sang thôn khác.

 

Chị dâu Hồng thở dài, lắc đầu: "Đừng nhắc nữa, chị cả em ấy, Lục Bình, bị đ.á.n.h tới mức trên người không còn chỗ nào lành lặn."

 

Tuy rằng dân làng ở đây vốn tính mạnh mẽ, cũng thường xuyên xảy ra cãi vã lớn tiếng, nhưng bị đ.á.n.h thành ra như vậy thì quả thực là hiếm thấy. Mấy chị dâu nghe xong, cùng nhao nhao mắng mỏ Tiết Thắng Lợi, anh rể của Lục Ngọc, là đồ không phải người.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu