Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 154

 

Trưởng thôn Vương càng khao khát có được phân bón hơn bao giờ hết. Nếu có phân bón, thôn họ cũng có thể khấm khá lên, cũng có thể sắm được máy kéo riêng.

 

Nhìn cái vẻ mặt khoe khoang của trưởng thôn Bạch cứ khiến người ta thấy chướng mắt! Trưởng thôn Vương nhất quyết không chịu thừa nhận mình đang ghen tị đâu nhé.

 

Lục Ngọc len lén lay nhẹ cánh tay trưởng thôn Vương, nhỏ giọng hỏi: “Cháu thấy bên kia có nồi niêu, lại còn có muối, có thể nấu cơm được không ạ?”

 

Trưởng thôn Vương biết đây là lần đầu Lục Ngọc tới đây, liền đáp: “Trước kia, nơi này là trường đảng cũ, có thể nấu cơm được. Những năm sáu mươi, bảy mươi, người ta đi học đều tự mang theo lương thực. Cứ đại khái kiếm được gì là nấu nấy, miễn sao có cái bỏ bụng.” Chỉ là bây giờ đã bước vào thập niên tám mươi, điều kiện có phần khấm khá hơn, mọi người đều trọng thể diện. Họ ngại đến đây nấu cơm, nên những cái bếp lò đó đều bị bỏ hoang đã lâu rồi.

 

Lục Ngọc hỏi: “Vậy cuộc họp này mất bao lâu ạ?” Bây giờ vừa mới giữa trưa, nếu cuộc họp kết thúc sớm thì cô sẽ cố nhịn một chút, sau đó dẫn trưởng thôn đến các hàng quán bên ngoài ăn, vừa rẻ vừa sướng hơn ở đây nhiều.

 

Trưởng thôn Vương xua tay: “Khó nói lắm, hôm nay họ đã mời tất cả những cá nhân tiên tiến và đại diện các đơn vị làm ăn đến rồi.” Làm rất lớn, người ta cứ lên bục phát biểu một lúc, đủ để khiến họ ngán tới tận cổ rồi!

 

Đã có vài người không chịu nổi cơn đói, lén lút đi mua bánh quẩy. Ai cũng biết giá cả ở đây đắt cắt cổ, nhưng đói đến mức chịu không thấu rồi thì cũng phải c.ắ.n răng mà mua thôi! Nếu không, cái bụng cứ co thắt lại sẽ đau lắm, buổi chiều còn phải họp nữa, đến lúc đó mà mặt mày khó coi thì để lãnh đạo thấy sẽ nghĩ thế nào?
Website TruyenLau.com
 

Cái chuyện đi mua bánh quẩy này e rằng sẽ kéo theo nhiều người khác làm theo. Vừa có người lẻn ra ngoài, không ít người khác cũng ra theo. Nhưng phần lớn vẫn án binh bất động, bụng bảo dạ sẽ chịu đói đến cùng, bởi đều là những người đến từ thôn nghèo khó.

 

Có những vị trưởng thôn trên người còn mặc quần áo chằng chịt mảnh vá, làm sao mà nỡ lòng bỏ tiền ra mua mấy cái bánh quẩy đắt đỏ như vậy ăn chứ.

 
TruyenLau.com
Trưởng thôn Vương đã được Lục Ngọc mời ăn hai bận rồi, tính ra Lục Ngọc còn là hàng hậu bối của ông. Nếu mua đồ ăn, dĩ nhiên ông phải mời cô một bữa cho phải phép.

 

Nhưng tiền ông mang theo không nhiều. Nếu mời Lục Ngọc ăn bánh quẩy, thì tối về có lẽ sẽ phải để Lục Ngọc trả tiền xe cộ, ông cũng thấy ngại.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Điều Lục Ngọc đang nghĩ là dầu chiên bánh quẩy ở ngoài chợ kia không biết đã bao lâu rồi chưa thay. Khi mới bày hàng ra thì không thấy mùi gì đặc biệt, nhưng cái mùi dầu chiên nồng nặc phảng vào, quả là không thể ngửi nổi!

 

Đồ ăn làm từ loại dầu như vậy, cô tuyệt đối không đụng đũa.

 

Lục Ngọc bèn nói: “Trưởng thôn, hay là cháu ra tiệm tạp hóa gần đây, mua một nắm mì vắt. Chúng ta về nấu đại một bữa đơn giản, vừa rẻ vừa chắc bụng!”

 

Trưởng thôn Vương có chút d.a.o động, nhưng bên ngoài ông vẫn muốn giữ thể diện: “Chỉ là làm vậy thì lại quá gây ồn ào rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Ngọc nghe vậy cũng không nói thêm lời nào.

 

Thấy trưởng thôn Bạch gắp một miếng thịt to tướng trong cặp lồng cơm đưa vào miệng, tiếng nuốt nước miếng xung quanh đồng loạt vang lên, giống như đệm nhạc phụ họa cho ông ta.

 

Trưởng thôn Vương thầm mắng trong bụng, cái lão già này đúng là không ra thể thống gì, vẫn còn ở đây khoe khoang không biết chán. Bụng đói tới vặn vẹo cả rồi, lúc này cũng chẳng còn bận tâm gì khác nữa.

 

Trưởng thôn Vương nhìn những người khác ăn mà ấm ức, bèn nói với Lục Ngọc: “Thôi được rồi, tôi đi rửa mấy cái nồi niêu xoong chảo, cô đi mua một nắm mì vắt về đi.”

 

Trưởng thôn Vương nói xong, nhét vào tay Lục Ngọc năm hào, dặn dò: “Mua thêm chút trứng gà, nấu nướng cho ngon miệng. Hai hào còn lại, cô mua lấy chút nước giải khát, tự mình uống đi!”

 

Hừ, ông ta không tin có ai lại không có lòng so đo hay khát vọng thắng thua.

 

Lục Ngọc khẽ đáp: “Vâng ạ.” Nói đoạn, cô liền đi ra ngoài.

 

Trưởng thôn Vương bắt đầu loay hoay tìm nồi niêu bát đĩa để rửa. Tiếng động lớn như vậy tất nhiên đã thu hút sự chú ý của mọi người.

 

Vốn dĩ, việc thôn Đại Vũ có một cô gái trẻ tuổi đến đã đủ gây sự chú ý rồi.

 

Đợi Lục Ngọc đi khuất, họ mới dám đùa cợt: “Sao còn mang theo cả đầu bếp đến đây thế?”

 

Sắc mặt trưởng thôn Vương lập tức sa sầm, nói: “Không được nói bậy. Cô ấy là phần tử tiên tiến của thôn chúng tôi, chuyện lên núi cứu người cả thôn đều biết cả, trong huyện còn từng viết thư khen ngợi đó.”

 

Những người có mặt ở đây nghe xong, ai nấy đều im lặng mà kính nể.

 

Họ đều có lòng sùng bái tự nhiên đối với phần tử tiên tiến, thế là chuyển chủ đề: “Trẻ tuổi như vậy mà đã giỏi giang thế rồi.”

 

Lục Ngọc đi đến quán tạp hóa mua hai cuộn mì vắt. Quán tạp hóa này còn nhập về được mấy món hàng mới lạ.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu