Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 71

 

Đi rồi về đã chậm trễ rất nhiều thời gian, biết thế này, bà ta đã chẳng thèm lên huyện làm gì.

 

“Con cũng không biết, trước kia rõ ràng anh ấy đâu có thế.” Lục Kiều nói xong, thầm nghĩ kiếp trước hai người cũng là vợ chồng tình nghĩa biết bao.

 

Bác gái Lục nói: “Mẹ thấy con không có cửa mà vào thành phố đâu.”

 

Lục Kiều tức đỏ mặt: “Không thể nào, con nhất định sẽ vào thành phố, cuộc sống của con nhất định sẽ rạng rỡ hơn bất kỳ ai!”

 

Trên người cô ta có một cảm giác kiêu ngạo khó tả, nghĩ ngợi rồi lại nói với mẹ: “Thế này đi, mẹ cho con được đi học.”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bác gái Lục lập tức nổi giận: “Con phát điên rồi, đi học phải tốn bao nhiêu tiền? Hơn nữa bây giờ con đã lớn tuổi như vậy, đã có thể kết hôn rồi, còn đi học cái gì?”

 

Người có thể đỗ đại học đều là sừng lân lông phượng, bác gái Lục biết thành tích của con gái mình, năm đó còn kém cả Lục Ngọc, đi học cũng chỉ tổ lãng phí tiền, hơn nữa cho dù bà ta đồng ý, bà nội và cha trong nhà cũng sẽ không đồng ý.

 
TruyenLau.com
Bà ta mắng Lục Kiều đầu óc trên mây, suy nghĩ nông cạn.

 

Thực ra Lục Kiều cũng không muốn học, cô ta chỉ là muốn dùng cách này để tiếp cận Lý Dục Tài mà thôi.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Biết nhà họ Lý thích người có học vấn, muốn lấy lòng họ đó mà.

 

Cô ta nói với mẹ mình: “Mẹ biết không? Hôm nay Lục Ngọc vào trong huyện bán đồ!” Cô ta bất bình, phẫn nộ.

 

Bác gái Lục nói: “Trước kia cái gì con cũng tốt hơn nó, sao giờ con lại để nó vượt mặt rồi?”

 

Lục Kiều vốn cảm thấy mình chỗ nào cũng hơn Lục Ngọc, được bác gái Lục khích bác, bèn nói: “Chẳng phải nó chỉ bày một cái quầy hàng tạm bợ thôi sao, con cũng sẽ đi làm được.”

 

Bác gái Lục lại thiếu kiên nhẫn nhìn cháu gái: “Người ta đã lấy chồng rồi, con cũng mau đi lấy chồng đi? Sớm biết vậy, lúc đầu mẹ đã không nên hủy hôn với Phó Cầm Duy, giờ hối hận không kịp nữa rồi.”

 

Lục Kiều lập tức tức tối: “Đừng có nhắc chuyện lấy chồng với con mãi như thế, con tự có tính toán riêng của mình!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lòng kiêu hãnh của Lục Kiều không đời nào cho phép cô gả cho một người nông thôn.

 

Bác gái Lục tức điên người, tự hỏi sao bà và bác trai Lục lại sinh ra một đứa con ngang bướng đến vậy, cứ có tâm khí cao hơn trời.

 

Lục Kiều cất lời: “Mẹ đưa con năm tệ trước đã!”

 

Bác gái Lục kêu toáng lên: “Năm tệ ư? Con không g.i.ế.c mẹ đi cho rồi, mẹ lấy đâu ra năm tệ mà đưa con?”

 

Lục Kiều vốn coi thường năm tệ đó, nhưng thấy mẹ mình ngay cả chừng ấy tiền cũng không có, trong lòng cô lại dấy lên chút khinh bỉ.

 

Tuy tính tình bác gái Lục thất thường, nhưng bà luôn đành bó tay trước Lục Kiều, bèn nói: “Con nhẫn nhịn một thời gian, đợi đến đợt chia lương thực có tiền rồi mẹ sẽ đưa cho con.”

 

Lục Kiều có chút lo lắng, sợ trong khoảng thời gian này Lục Ngọc lại làm ra tiền, thế là cô đổi giọng: “Vậy mỗi ngày con cũng đi bán chút đồ kiếm ít tiền phụ giúp gia đình vậy.”

 

Bác gái Lục vừa nghe con gái muốn kiếm tiền, chỉ cần Lục Kiều có thể an phận một chút, bà cũng mặc kệ cô muốn làm gì thì làm.

 

Lục Kiều muốn tự làm đồ ăn để bán, vì bây giờ việc buôn bán này kiếm được tiền. Nhưng rồi cô nhớ ra trong nhà bếp chẳng có gì, những món đồ ngon đều bị bà nội cất kỹ cả rồi.

 

Cô chỉ đành làm một ít cuốn rau. Lúc cắt rau, Lục Kiều lại bị bà nội Lục mắng xối xả: “Đúng là cái kiểu tiểu thư cành vàng lá ngọc, thích ăn gì thì làm nấy! Trong nhà chỉ có chút lương thực này, đều bị mày lãng phí sạch!”

 

Lục Kiều tức giận bừng bừng. Bà nội già cả lẩm cẩm, nào biết sau này cô sẽ có tương lai sáng lạn đến thế. Cô thầm ghi nhớ mối thù này trong lòng, đợi sau này đừng hòng được hưởng chút phúc lộc nào từ cô.

 

Bà nội canh chừng rất chặt, không cho Lục Kiều động vào lương thực. Khi Lục Kiều nói sẽ đem ra ngoài bán, bà mới miễn cưỡng cho cô làm mười cuốn rau. Mười cuốn rau thì đủ làm được gì chứ?

 

Nhưng bà nội không đồng ý, cô cũng hết cách, chỉ đành nén giận mà làm mười cuốn.

 

Kết quả sáng hôm sau, vừa mở nắp nồi ra, Lục Kiều đã phát hiện chỉ còn lại năm cuốn. Cô lập tức gọi bà nội đến hỏi chuyện này là sao.

 

Bà nội Lục bĩu môi: “Buổi sáng cha mày đói bụng lấy ăn mất hai cái rồi! Tao cũng nếm thử một chút, có ai lại nhỏ mọn với người già như mày không?”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu