Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 195

 

Lục Ngọc xuyên sách tới đây, những món ngon thời hiện đại cô chưa từng nếm qua sao.

 

Thế mà bây giờ cô lại cực kỳ thèm trứng gà. Cũng đành chịu, đồ ăn ở đây quả thực quá đạm bạc. Nhà Tiêu Thái Liên đã là nhà có bữa cơm tươm tất nhất cả thôn, nhưng vẫn chẳng bõ bèn gì.

 

Lục Ngọc mong ngóng từng ngày thịt heo bên trại nuôi.

 

Cô nói: “Bên trại heo có hai con heo của hai chúng ta, đến kỳ xuất chuồng sẽ không bán, để lại ăn!”

 

Phó Cầm Duy đáp: “Được, em nói sao thì là vậy.” Giọng anh tràn đầy vẻ cưng chiều dành riêng cho cô.

 

Lục Ngọc bóc trứng gà, ăn phần lòng đỏ. Còn lòng trắng thì nhường cho Phó Cầm Duy.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hai người hết sức ăn ý, vui vẻ ăn xong trứng gà rồi quay về nhà.

 

Đồ ăn đã nguội hết, Lục Ngọc bèn nấu hai bát mì, buổi tối ăn cũng vừa bụng. TruyenLau.com

 

Ăn xong, Phó Cầm Duy và Lục Ngọc đi dạo trong sân cho tiêu cơm, anh hỏi cô: “Ngày mai bắt đầu vụ thu rồi, liệu em có gắng gượng nổi không?”

 

Đến lúc đó mỗi ngày đều phải ở trên cánh đồng để chỉ huy.

  TruyenLau

Chỗ họ không có loa phóng thanh, toàn dựa vào cổ họng mà hô, trải qua một vụ thu, người cũng phải khản cả cổ, mệt phờ.

 

Người khác thì còn đỡ, sức vóc khỏe khoắn, lại đã trải qua mấy lần thu hoạch rồi.

 

Nhưng Lục Ngọc là lần đầu tham gia, hơn nữa lại là nữ cán bộ trẻ tuổi nhất trong thôn, mọi người dồn mọi sự chú ý vào cô, khiến cô không khỏi cảm thấy nặng nề.

 

Lục Ngọc tràn đầy tự tin nói: “Không sao đâu ạ!”

 

Mấy hôm trước khi điều chế gia vị cổ vịt, cô đã mua nhiều nguyên liệu tươi, đến lúc đó ngâm nước uống, có lẽ sẽ giúp cô kiên trì được.

 

Cuối cùng hai người thoải mái ngâm chân trong một thùng nước nóng.

 

Sau khi Phó Cầm Duy đổ nước đi, hai người về phòng lên giường ngủ. Lục Ngọc tự nhiên nằm trên cánh tay của Phó Cầm Duy, cảm nhận nhiệt độ cơ thể ấm áp và hương thơm nhàn nhạt trên người anh.

 

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng đã nghe bên ngoài tiếng khua chiêng gõ mõ rộn ràng.

 

Trời còn đang mờ tối, người cả thôn đã kéo nhau ra bãi đập lúa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Từ xa đã nghe thấy trưởng thôn đứng trên chiếc xe cũ nát, hét vang về phía đám đông bên dưới: “Vụ thu chính là nhiệm vụ trọng yếu, mọi người nhất định phải đảm bảo chất lượng và số lượng, làm xong việc này, bình an đưa lương thực vào kho lương thực huyện, năm nay coi như không uổng công sức bỏ ra!”

 

Theo dự báo thời tiết, mấy hôm nữa sẽ mưa liên tục.

 

Nếu theo tính toán của họ, mười ngày nữa thu hoạch là tốt nhất. Nhưng không đợi được nữa, đành phải tranh thủ thu hoạch sớm.

 

Trong thôn một vùng rộng lớn như vậy, muốn thu hoạch không phải chuyện dễ dàng.

 

Có người gặt hái, có người bó lúa, có người vận chuyển, có người tổ chức phơi khô, cân đong, cất trữ… Bất luận trai gái già trẻ trong thôn đều hăng hái hành động.

 

Cảm giác khẩn trương và nặng nề này có hơi giống với kỳ thi đại học sau này.

 

Cả thảy mọi người đều chờ hiệu lệnh xuất phát, hô vang: “Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!” Lục Ngọc trà trộn vào trong, cũng bị bầu không khí này lây nhiễm, bỗng nhiên có cảm giác rạo rực.

 

Sau tiếng hiệu lệnh vừa dứt, những người nông dân bình thường làm việc cực kỳ mạnh mẽ kia lập tức xông lên trước, vung vẩy lưỡi liềm, soạt soạt soạt, những bông lúa phía trước đã đổ rạp xuống.

 

Người phía sau cũng lập tức tiến lên, giống như thiên quân vạn mã xông về kho lương thực.

 

Sau khi bó xong những vạt lúa lớn, người ta khuân lên bờ, phía sau sẽ có người chuyên trách mang đi.

 

Lục Ngọc cùng với chủ nhiệm phụ nữ dẫn đầu một đoàn chị em hăng say làm việc.

 

Chủ nhiệm phụ nữ hô to: “Các chị em, chúng ta nhất định phải vượt qua những nam đồng chí kia! Phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời, không thể để ai coi thường!”

 

Những nữ đồng chí này cũng phấn chấn hẳn lên, tay chân thoăn thoắt hơn hẳn. Tinh thần hăng hái của mọi người được khơi dậy hoàn toàn.

 

Tất cả mọi người đều đang bận rộn, ngay cả trẻ con cũng chen vào nhặt những hạt lúa rơi vãi. Ai nhặt được nhiều nhất sẽ được thưởng hai viên kẹo, đó là một vinh dự không hề nhỏ!

 

Mọi người làm việc rất nhanh, việc gặt lúa mì ở đây diễn ra rất nhịp nhàng và có quy củ. Một vạt lương thực lớn như vậy, một ngày không thể gặt hết được.

 

Chạng vạng tối sẽ có người trực đêm ở đây.

 

Nghe các cụ già kể lại, sẽ có kẻ bất lương lợi dụng đêm tối, lẻn vào trộm cắp lương thực lúc mọi người không chú ý. Đây quả thực chính là cướp đi miếng cơm manh áo, sinh mệnh của người dân!

 

Thôn họ thì chưa từng xảy ra, nhưng nghe nói thôn bên cạnh từng bị trộm mất lương thực.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu