Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 393

 

Ông cụ là người trọng thể diện, trọng đạo nghĩa, thế mà còn chủ động nhường bớt lợi nhuận.

 

Lục Ngọc nói: “Vậy được.”

 

Sau đó, Lục Ngọc liền viết một bản hợp đồng viết tay, trong đó ghi rõ khoản tiền đặt cọc năm trăm tệ, sau khi hai người ký tên và điểm chỉ (ấn dấu tay), Lục Ngọc rút ra năm trăm tệ từ trong ví.

 

Dặn ông sáng sớm hôm sau, làm xong thì đem cá viên giao đến tiệm của cô.

 

Lục Ngọc cũng không quên nói rõ địa chỉ quán ma lạt thang của mình cho ông cụ.

 

Lão Từ nhìn thấy số tiền lớn như vậy, lập tức nói: “Sao lại nhiều thế này? Không cần dùng hết số này đâu.” Ông vốn chất phác, thấy đối phương hào phóng như vậy lại đ.â.m ra e ngại, có chút sợ sệt.

 

Lục Ngọc nói: “Chú cứ giữ lấy, thừa còn hơn thiếu, nhưng nhất định không được thiếu hụt số lượng đã hẹn.”

 

Toàn bộ đều làm thủ công, năm mươi cân cá viên đâu phải dễ dàng gì.

 

Lão Từ lập tức gật đầu lia lịa. Đợi Lục Ngọc đi khỏi, cô con dâu ông mới rụt rè hỏi: “Cha ơi, cha định làm sao để ra được nhiều thế này ạ?”

 

Lần trước khi tổ chức tiệc cưới, cũng là năm mươi cân cá viên, làm ròng rã phải mất bốn năm ngày trời. Website TruyenLau.com

 

Lão Từ đáp: “Sau này gọi mấy thằng con trai mày về giúp một tay! Tụi nó lăn lộn bên ngoài vất vả, kiếm được cũng chẳng bao nhiêu. Chi bằng quay về đây cùng cha làm cái này.”

  TruyenLau.com

Một là kiếm được tiền trang trải, hai là để cái nghề gia truyền của nhà mình được người ta biết đến. Cứ mãi thế này, người ta rồi sẽ quên tiệt lão có cái tài làm viên cá tuyệt hảo như vậy mất.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô con dâu nghe xong cũng thoáng ngẩn người, sau đó gật đầu cái rụp.

 

Nếu thực sự có được con đường làm ăn ổn định, dù vất vả đôi chút cũng hơn hẳn việc đi làm công ăn lương bấp bênh. Sau này kiếm thêm tiền, còn có thể lo dựng vợ gả chồng cho chú út trong nhà nữa chứ.

 

Sáng hôm sau, họ đã mang tới năm mươi cân cá viên và năm mươi cân đậu phụ viên. Tổng cộng hết một trăm năm mươi tệ, Lục Ngọc còn lại ba trăm năm mươi tệ trong tay.

 

Lục Ngọc tìm một tấm bìa các tông lớn, nắn nót viết lên mấy chữ: “Cá viên, đậu phụ viên, thêm vào ma lạt thang, một suất một tệ”. Đây coi như là món “đặc biệt” của quán, mỗi suất nặng hai lạng rưỡi, cân đo đong đếm cẩn thận, khách cũng có thể chọn trộn lẫn hai loại.

 

Bốn viên cá, hai miếng đậu phụ cá, vừa vặn hai lạng rưỡi. Cắt nhỏ ra, chúng nhanh chín hơn hẳn. Hơn nữa, những miếng đậu phụ cá này vừa tươi vừa ngọt, mềm mịn tan trong miệng, mùi vị thật sự khó cưỡng. Ăn vào còn cảm nhận rõ vị cá tươi rói, hòa quyện với vị cay nồng của ma lạt thang thì càng thêm phần mỹ vị, khiến người ta cứ muốn hít hà mãi không thôi. Đây là món riêng cho những ai muốn thưởng thức thứ gì đó đặc biệt, còn bình thường thì vẫn có thể gọi bát ma lạt thang như mọi khi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngày đầu tiên chỉ là bán thử, nào ngờ khách khứa ai nấy đều không ngại chi tiền. Chỉ qua một buổi trưa, số cá viên và đậu phụ cá đã chuẩn bị đã bán hết sạch bách.

 

Lục Ngọc không ngờ mọi người lại ủng hộ nhiệt tình đến thế, rất nhiều khách ăn xong còn muốn gọi thêm.

 

Thậm chí có người đã trót mê cái vị này, thêm một tệ chưa đủ, còn muốn thêm cả hai tệ, khiến bát ma lạt thang của họ ngập tràn đậu phụ viên, còn nhiều hơn cả mì hay rau ăn kèm.

 

Tôi nghe mấy người xếp hàng nói: “Hôm nay tôi còn thấy ông xưởng trưởng nhà mình đi qua đây, trên người cũng vương vấn mùi ma lạt thang thơm lừng. Trước nay nào có thấy ông ấy dám chén món này bao giờ!”

 

Người đứng cạnh liền bĩu môi đáp: “Cậu ngốc quá, xưởng trưởng người ta sao lại chen chúc ở cái quán vỉa hè này chứ? Đi đi về về, chào hỏi cũng không tiện. Tôi thấy ông ấy toàn sai người đến mua về nhà ăn thì có!”

 

Mấy người túm tụm thì thầm, Lục Ngọc nghe loáng thoáng, trong lòng không khỏi bật cười. Nào ngờ ông xưởng trưởng kia cũng là người sành ăn, lại còn mê mẩn món ăn ở quán mình đến vậy.

 

Đến khi quá trưa, khách khứa dần thưa thớt.

 

Chị cả Lục liền quay sang Lục Ngọc, giục: “Chúng ta phải lấy thêm đậu phụ cá và cá viên về thôi.”

 

Lục Ngọc hơi trầm ngâm: “Mỗi loại lấy một tạ nhé?”

 

Chị cả Lục thì lại càng mạnh dạn: “Dù mỗi loại hai tạ cũng chẳng thấm vào đâu.” Dùng không hết có thể cất vào tủ lạnh, còn hơn là đến lúc cần lại không có để bán.

 

Hiệu suất bán quả thực quá tốt.

 

Lục Ngọc liền gật đầu: “Được thôi, để em đi nói với người ta một tiếng.”

 

Cá viên, đậu phụ cá của quán cô là thức độc nhất vô nhị trong cả cái huyện này, chỉ có ở chỗ Lục Ngọc mới tìm mua được.

 

Lục Ngọc lại đến tìm Lão Từ, ngỏ lời: “Chú ơi, liệu chú có thể cung cấp thêm hàng cho cháu không ạ? Mỗi loại một tạ, chú có làm kịp không?”

 

Lão Từ nhiệt tình hẳn lên: “Được chứ! Ba đứa con trai, thêm cô con dâu, với cả lão nữa là năm người cùng xúm vào làm. Chắc chắn sẽ kịp tiến độ thôi.”

 

Lục Ngọc thấy lão Từ đồng ý, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu