Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 182

 

Mở Tiệc Chúc Mừng

 

Tiêu Thái Liên nói: “Buổi tối chị ở lại đây ăn cơm nhé, hôm nay trong nhà chúng tôi mở tiệc chúc mừng Lục Ngọc được làm cán bộ, chúng tôi sẽ làm thêm vài món ngon.”

 

Lúc này mẹ Lục mới tìm được lời để từ chối, nói: “Không được đâu, bên chuồng heo không thể vắng người.” Từ sau khi làm chuồng heo này, mẹ Lục như được hồi xuân, trở nên tràn đầy sức sống.

 

Mỗi ngày bà dồn hết tâm sức vào chuồng heo. Buổi sáng thì lên núi lấy rau lợn, cỏ dại về. Sau đó cho lợn ăn, dọn dẹp chuồng trại. Cũng chẳng biết từ đâu ra mà nhiều việc đến thế, tóm lại là từ sáng tới tối, bà không ngơi tay một khắc nào.

 

Trong nhà có đàn lợn lớn cần được chăm sóc như vậy, hai vợ chồng bà thậm chí đi vệ sinh cũng phải thay phiên nhau. Buổi tối mà ở lại đây, bà sợ bọn trộm cắp nào đó trong thôn nửa đêm sẽ tới khuân trộm mất!

 
TruyenLau.com
Đàn lợn này chính là của cải, lần này là Lục Ngọc được làm cán bộ nên bà mới có dịp rời chuồng một lát. Nếu không thì hai vợ chồng họ cứ cả ngày canh giữ chuồng heo, giống như canh giữ cơ nghiệp cả đời vậy.

 

Lục Ngọc nói: “Mẹ, vậy mẹ về trước đi ạ.”

 
TruyenLau.com
Mẹ Lục vỗ nhẹ tay Lục Ngọc, dặn dò: “Con cố gắng làm tốt công việc nhé.” Bà cũng chẳng nói ra lời hoa mỹ gì, tâm tình bà chỉ gói gọn trong vài lời mộc mạc ấy.

 

Tiễn mẹ Lục về, Tiêu Thái Liên lại gọi cô con dâu cả ra, dằn lòng lắm mới rút năm đồng bạc ra, nói: “Đi mua chút thịt về, tối nay nhà ta làm món ngon đãi khách.”
TruyenLau
 

Thịt heo thời đó một đồng một cân, trước kia mấy ai dám mua quá một cân. Lần này, quả thực là đại hỉ!

 

Chị cả hớn hở xách giỏ ra chợ mua thịt.

 

Tiêu Thái Liên vốn ưa nhộn nhịp, lại tậu thêm hạt dưa với kẹo bánh. Bà kéo mấy bà thím trong thôn đến bên cạnh, vừa nói vừa cười rổn rảng, câu chuyện cứ thế kéo dài không dứt.

 

Lục Ngọc thì được bà chủ nhiệm phụ nữ gọi lên xã, sau này cô sẽ có nhiệm vụ đi tra xét công việc trong thôn mỗi ngày. Các buổi họp làng cô đều phải có mặt. Mỗi tháng cô được hưởng hai mươi điểm công, cộng thêm mười lăm đồng tiền mặt. Đây là khoản tiền do huyện cấp, việc chẳng mấy mà lại nhẹ nhàng.

 

Lục Ngọc nghe xong, mừng ra mặt.

 

Bà chủ nhiệm phụ nữ biết nhà họ Phó đang có hỉ sự, Lục Ngọc lại là tâm điểm, vậy nên sau khi phổ biến xong chính sách đãi ngộ thì liền cho cô về.

 

Lục Ngọc về đến nhà, mấy chị dâu đều đang ở trong bếp, người băm thịt, người rửa rau, người lại nhào bột.

 

Thấy Lục Ngọc bước vào, chị ba Phó nhanh nhảu nói: “Nhà ta từ nay về sau có đến hai người ăn lương nhà nước rồi!”

 

Cả cái thôn này, nhìn xa trông rộng, ngoài nhà ông trưởng thôn ra, có ai vẻ vang được như thế!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chị hai Phó liền lên tiếng: “Tiểu Ngọc em về rồi, món thịt này vẫn nên để em trổ tài thì hơn. Hôm nay má đã mua tận năm cân thịt, bọn chị làm sợ chỉ tổ phí của thôi.”

 

Lục Ngọc cười đáp: “Vậy thì làm thịt kho tàu nhé!” Lần trước cô đã làm một lần, cảm giác như thịt chẳng đủ mọi người ăn.

 

Thời này, nhà nào cũng thiếu thốn dầu mỡ, ai nấy đều thèm được ăn thịt mỗi ngày!

 

Lục Ngọc còn chưa kịp xắn tay vào bếp, vừa nói tên món ăn, ba chị dâu đã lén lút nuốt nước miếng ừng ực.

 

Món thịt kho của Lục Ngọc làm béo mà không hề ngấy, nếu được ăn kèm thêm chút cơm trắng và vài lát dưa muối, ăn xong một bữa là lại muốn ăn thêm bữa nữa.

 

Lục Ngọc thấy mọi người đều gật gù tán thành, bèn bắt tay vào kho thịt. Cô lại xào thêm hai món rau nữa, năm cân thịt kho được đầy một cái thau nhỏ.

 

Ngoài sân, mọi người vẫn đang say sưa trò chuyện và c.ắ.n hạt dưa, bỗng nhiên bị cái mùi thơm ngào ngạt bay ra chọc cho bụng dạ cồn cào.

 

Hồi nãy thấy chị cả Phó xách về một tảng thịt ba chỉ nạc mỡ xen kẽ, ai nấy cũng đã lác mắt thèm thuồng.

 

Tiêu Thái Liên bình thường vốn nổi tiếng là người chi li, một miếng thịt lớn như vậy chắc phải tính toán ăn dè ít nhất cả tháng. Nhưng hôm nay, vì vui quá, bà quyết định nấu luôn một bữa cho đáng.

 

Từ ngày trong nhà làm ăn khấm khá nhờ bán cổ vịt, trong tay bà có đồng ra đồng vào, cũng không còn tằn tiện như xưa nữa.

 

Tuy vậy, tiêu nhiều tiền như vậy, bà vẫn không nhịn được mà khoe khoang với xóm giềng. Cũng vì cái tính bất cẩn của bà mà mới để mấy kẻ tiểu nhân như bà Lý bên ngoài nói năng lung tung, khiến cả làng xì xào!

 

Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là tại mình quá khiêm tốn. Lúc đáng khoe thì phải khoe cho hả dạ. Một nhà có đến hai người con ăn lương nhà nước, hỏi có đáng tự hào không cơ chứ!

 

Tiêu Thái Liên ngồi ngay cửa, lớn tiếng nói vọng vào: “Mang một bát thịt kho thật đầy và cả rau dưa sang biếu nhà thông gia Lục đi!”

 

“Dạ vâng ạ…” Chị hai Phó nhanh nhảu đáp lời.

 

Cả đồ ăn lẫn cơm trắng được đựng đầy một cái thau lớn, chỉ cần bỏ vào nồi hâm lại là dùng được. Mọi người vừa ngó thấy, nào màn thầu trắng tinh, nào thịt kho thơm lừng, lại có cả rau xanh. Món mặn món chay, đi từ xa đã ngửi thấy mùi thơm phức.

 

Mấy bà thím có mặt ở đây đều có con cái làm thông gia ở các nhà khác. Bình thường cũng chỉ biếu được chút cơm cháo, nào dám xởi lởi cho nhiều đến mức này.

 

Ai nấy vội vàng xun xoe nịnh nọt Tiêu Thái Liên: “Chị đối đãi với thông gia khéo thật đấy!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu