Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 334

 

Phó Cầm Duy cũng chưa từng bế trẻ con, anh cũng căng thẳng không kém, khiến cho hai người đàn ông cứ mắt to trừng mắt nhỏ với nhau.

 

Sau khi Tiểu Tích Niên chào đời khóc vài tiếng, sau đó thì hiếm khi khóc quấy. Chỉ có lúc thay tã hoặc muốn b.ú sữa, thằng bé sẽ "hừ" vài tiếng, nếu không ai để ý tới, thằng bé sẽ cất tiếng đòi hỏi lớn hơn một chút.

 

Theo lời mẹ chồng, đứa trẻ này rất thông minh.

 

Tiêu Thái Liên ở một bên nhìn Phó Cầm Duy nói: “Con bế cẩn thận chút đi, bế như vậy đứa trẻ không thoải mái đâu.”

 

Cũng thật lạ, bình thường đọc sách viết chữ, anh đều rất tài giỏi. Sao bế con lại cứng nhắc đến vậy.

 

Tiêu Thái Liên còn nói: “Lúc nhỏ con nghịch hơn Tích Niên nhiều, từ khi chào đời đã bắt đầu quấy khóc ầm ĩ. May mà cháu trai của mẹ không giống con.”

 

Lục Ngọc có chút kinh ngạc, Phó Cầm Duy còn có dáng vẻ như vậy sao. TruyenLau

 

Khí chất bây giờ của anh thực sự quá giống một lão cán bộ mẫu mực, chỉ có thi thoảng lúc Lục Ngọc ở đây mới thấy dáng vẻ anh mất tự chủ, bình thường thì luôn rất nghiêm túc đứng đắn.

 
Website TruyenLau.com
Bây giờ đã làm xưởng trưởng, để khiến mình trông có vẻ lớn tuổi và uy nghiêm hơn một chút, anh còn đeo thêm một cặp kính không độ.

 

Phó Cầm Duy mặc tây phục, đeo kính, áo sơ mi trắng, toát lên vẻ nho nhã, lịch thiệp, nhưng lại ẩn chứa nét phong trần, khó đoán định.

 

Anh về đến nhà, thay bộ đồ công sở bằng quần áo ở nhà, nhưng khi xắn tay áo lên vẫn toát lên một phong thái rất chững chạc. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Lục Ngọc đang trong thời gian ở cữ nên khá thảnh thơi, Tích Niên thì đã được mẹ chồng đón bế đi rồi.

 

Mỗi ngày mẹ Lục cũng tới thăm cháu ngoại, tiện thể cũng ghé thăm Phó Chi.

 

Phó Chi ăn cơm tối xong cũng sang chơi, những ngày ở đây lúc nào cũng náo nhiệt, không thiếu người tới tìm Lục Ngọc trò chuyện.

 

Phó Chi biết Phó Cầm Duy mở xưởng, có hơi kinh ngạc.

 

Bởi lẽ, Phó Cầm Duy vốn là kiểu người sống rất nguyên tắc, nề nếp, không ngờ lại có thể từ bỏ công việc ổn định. Người thường nào đâu có được cái dũng khí ấy.

 

Phó Chi cũng thêm phần nể trọng Phó Cầm Duy, trước đây bà từng thấy Lục Ngọc hoàn hảo như vậy, vừa xinh đẹp vừa khéo nấu ăn, gả cho Phó Cầm Duy có hơi uổng.

 

Nhưng giờ đây, nhìn thấy Phó Cầm Duy chu đáo, ân cần, vì chăm sóc vợ ở cữ mà xin nghỉ một tháng, bà ấy cũng lấy làm hài lòng.

 

Gương mặt Lục Ngọc hồng hào, có một cuộc sống viên mãn, nhìn một cái là có thể nhận ra ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phó Chi nói với Phó Cầm Duy: “Bây giờ việc làm ăn của các con thế nào rồi?”

 

Tiêu Thái Liên đang bồng cháu, những người khác thì ở trong nhà tự nhiên trò chuyện.

 

Phó Cầm Duy đáp: “Không tốt lắm ạ!” Hiện tại món cổ vịt hun gió của họ không bán ra được, thực ra hương vị rất ngon, giá cả đã niêm yết cũng rất phải chăng.

 

Khoảng bốn hào một cái, cổ vịt đầy đặn, một cái đủ để gặm trong một chốc.

 

Thế nhưng, khi đưa ra thị trường, mọi người lại không chấp nhận.

 

Lưu Bàng đành bán cho bạn bè, một số người bạn còn quay lại mua thêm, chẳng biết đối phương thật sự thấy ngon, hay chỉ là để an ủi bạn mình.

 

Lưu Bàng vốn cực kỳ thích ăn món cổ vịt hun gió này, trước đây làm ăn cũng rất thuận lợi, không ngờ lần này lại vấp phải khó khăn, dạo này anh ấy vẫn luôn chán nản.

 

Đúng lúc Phó Cầm Duy đang chăm Lục Ngọc ở cữ, cho nên cũng không thể quán xuyến hết công việc ở xưởng, bên đó vẫn tiếp tục sản xuất.

 

Họ đã tuyển hai mươi người, vốn liếng một phần là vay mượn, mỗi ngày đều phải gánh vác chi phí ăn ở và tiền lương của chừng ấy con người, nhìn thấy từ trước Tết đến bây giờ cũng nửa năm trời, không có chút khởi sắc nào, ngày nào cũng lỗ vốn.

 

Hiện giờ Phó Cầm Duy còn cầm cự nổi, nhưng Lưu Bàng đã có phần suy sụp rồi.

 

Lưu Bàng đã gầy đi trông thấy.

 

Phó Chi nói: “Việc kinh doanh này mẹ có thể hùn vốn không?”

 

Phó Chi vẫn rất có hứng thú với việc kinh doanh này.

 

Hơn nữa bà ấy còn có tiền mặt.

 

Phó Cầm Duy nói: “Để con hỏi thử Lưu Bàng xem có nhượng cổ phần không.” Hiện tại cổ phần được chia là Lưu Bàng và Lục Ngọc mỗi người bốn mươi phần trăm, một mình Phó Cầm Duy hai mươi phần trăm.

 

Hai mươi phần trăm của anh sẽ không nhượng lại, là một xưởng trưởng, nếu ngay cả chút cổ phần này cũng không có, làm sao quản lý nổi.

 

Lục Ngọc cũng không nhượng lại, đây là một thử nghiệm quan trọng, hương vị cũng không tồi, chỉ là bây giờ vẫn chưa đ.á.n.h được ra thị trường, vạn sự khởi đầu nan mà.

 

Phó Chi nói: “Nếu được, mẹ nguyện ý mua hai mươi phần trăm cổ phần trở lên! Còn có thể mở đường tiêu thụ giúp con.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu