Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 384

 

Lục Ngọc đành nói: “Ngày mai nhất định sẽ chuẩn bị thêm nhiều một chút!” Cô phải lựa lời nói mãi mới khuyên được những người xếp hàng phía sau rời đi.

 

Nhưng phía trước, vẫn còn một người mua liền mấy bát.

 

Lục Ngọc thấy vậy, vội vàng gọi dì phụ bếp ngâm thêm một bó mì lạnh, một bó mì ngô.

 

Hôm qua Tiểu Tích Niên còn có thể ngồi trên bàn nhìn mọi người ăn, nhưng hôm nay ngay cả đứng cũng không có chỗ.

 

Được Lục Ngọc ôm trong lòng, cậu bé Tích Niên ngoan ngoãn vòng tay ôm cổ mẹ, thỉnh thoảng còn đưa bàn tay nhỏ xíu lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán mẹ.

 

Lục Ngọc cảm thấy lòng ấm áp, khẽ hôn lên vành tai con. Tích Niên khúc khích cười, vui vẻ chui rúc sâu hơn vào lòng cô.

 

Lục Ngọc bắt đầu kê rau, may mà những việc này cô đều đã quen tay, những người chở rau cũng mang đến rất kịp thời. Sau khi rau được đưa tới, mấy người dì vội vàng bắt tay vào việc, người thái rau, người rửa sạch sẽ.

 
TruyenLau.com
Buổi trưa bận rộn đến hai tiếng đồng hồ, cứ y như đ.á.n.h trận vậy, không ngơi tay một phút giây nào.

 

Đợi đến khi mọi người đã đi làm ca chiều, Lục Ngọc mới có thời gian ngồi phịch xuống, đến cả sức đếm tiền cũng không còn, ngồi đó mà tê cả eo, đau nhức hết cả lưng. Không chỉ riêng cô, mấy người dì cũng đều mệt phờ người.

 

Phía sau bếp giờ đây ngổn ngang một đống.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Sáng ra đã chiên đầy một thùng dầu ớt to, giờ thì chẳng còn lại chút nào.

 

Hồi giờ, mấy người dì chưa từng gặp cảnh tượng buôn bán tấp nập như vậy.
TruyenLau
 

Lục Ngọc nói: “Chúng ta mau chóng dọn dẹp một chút, buổi tối còn phải đ.á.n.h thêm một trận nữa! Rất nhiều khách đã dặn tối sẽ quay lại ăn.”

 

Buổi tối thường không giới hạn thời gian như buổi trưa. Mọi người ai cũng rảnh rang hơn, có đợi lâu một chút cũng chẳng sao, đoán chừng khách sẽ còn đông đúc hơn.

 

Ba người dì nghe vậy, lập tức hăng hái bắt tay vào việc. Bát đũa chất thành núi được rửa sạch tinh tươm, sau đó lau dọn nhà cửa, quét tước sàn nhà, rồi xử lý rau xanh.

 

Rau xanh được rửa sạch sẽ, để sẵn dưới gầm bàn, tiện tay bổ sung ngay khi cần.

 

Lục Ngọc lại bắt đầu chiên dầu ớt. May mà trước đây cô mua gia vị đều là mua cả tạ một lần, chứ nếu cứ tiếp tục bán đắt hàng thế này, một tạ e cũng chẳng đủ dùng nổi một tuần.

 

Thoáng chút thì giờ, Lục Ngọc mới bắt đầu đếm tiền. Cô dùng dây thun buộc từng xấp trăm tệ lại. Buổi trưa thôi mà đã bán được ba trăm năm mươi tệ. Con số này khiến Lục Ngọc cũng phải hít vào một hơi lạnh, quả là một món hời lớn!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người dân trong huyện vốn chưa từng được nếm món ma lạt thang, giá cả lại phải chăng, vừa có rau vừa có mì, ngon hơn hẳn việc ngày nào cũng ăn cơm ở nhà ăn tập thể.

 

Thực ra cơm trong nhà ăn của họ cũng nấu rất ngon, đầu bếp đều là đặc biệt thuê về, chỉ là ăn mãi một món mỗi ngày, đồ có ngon đến mấy cũng hóa ra nhạt nhẽo.

 

Bây giờ bỗng nhiên có một thứ mới lạ kích thích vị giác, ai ai cũng phải bái phục trước sức quyến rũ của ma lạt thang.

 

Lục Ngọc thấy cứ đà này thì không ổn, một hai ngày còn đỡ, chứ kéo dài ra thì họ e rằng không kham nổi.

 

Cô lập tức nói với các dì: “Các dì có biết ai tin tưởng được không, cháu muốn tuyển thêm hai người nữa? Vẫn là công việc này, chế độ đãi ngộ như vậy, cháu sợ tới lúc đó mình làm không xuể!”

 

Các dì ai nấy đều có người muốn giới thiệu, hơn nữa, những người ở độ tuổi như họ rất khó tìm việc, nhưng lại ai cũng đang cần tiền.

 

Nếu giới thiệu được công việc tốt cho người khác, họ chắc chắn sẽ rất cảm kích mình. Thím Thái lập tức nói: “Bên cạnh thím có người phù hợp đây. Bà ấy làm việc vừa sạch sẽ vừa gọn gàng, nếu có chỗ nào không tốt, cháu cứ việc tìm thím!”

 

Một người dì khác cũng đề cử người bạn của mình.

 

Lục Ngọc nói: “Vậy được ạ, bây giờ các dì dẫn họ đến đây, cháu xem nếu được thì hôm nay làm luôn, tính lương theo ngày.”

 

Tìm đâu ra việc tốt như thế này, hai người dì lập tức ra ngoài tìm người.

 

Trong tiệm chỉ còn lại Lục Ngọc và một người dì đang quét dọn vệ sinh. Lục Ngọc nói với con trai mình: “Tích Niên, hay là con đi nhà trẻ nhé? Ở đó có rất nhiều bạn nhỏ có thể chơi cùng.”

 

Trẻ em ở đây đều có nhà trẻ, rất tiện lợi. Trong xưởng, hầu hết các gia đình đều là hai vợ chồng công nhân viên chức, gửi con vào nhà trẻ thì tiện cho việc chăm sóc bọn trẻ.

 

Trước đây Lục Ngọc cứ tần ngần mãi, cảm thấy con trai mình còn quá nhỏ, nhưng bây giờ hễ bận rộn lên thì quả thật không thể chăm sóc con được chu đáo!

 

Thỉnh thoảng nhìn Tiểu Tích Niên ngước mắt chờ mẹ, cô càng nghĩ càng thương.

 

Tiểu Tích Niên nói: “Được ạ.”

 

Cậu bé rất thích chơi cùng với các bạn nhỏ.

 

Tích Niên, đứa bé út của thôn, vừa hay tin sẽ được đi nhà trẻ, lại còn có thể có bạn nhỏ hơn mình, liền mừng ra mặt mà reo lên: “Vậy là con thành anh cả rồi!”

 

Lục Ngọc cười nói: “Đương nhiên con chính là anh cả rồi.” Ngay lập tức, cô nhấc máy gọi cho Lưu Bàng để nhờ vả việc này.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu