Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 390

 

Chị cả Lục không biết tâm tư của Lục Ngọc, nói: “Đâu cần nhiều đến thế chứ?” Khi chị ấy còn ở trong thôn, một tháng kiếm được mười lăm tệ đã là phải cực nhọc lắm rồi.

 

Lục Ngọc nói: “Trả cho chị thì chị cứ nhận lấy đi, vất vả lắm, nếu trả ít cho chị em cũng không thoải mái! Nhưng người khác hỏi, chị cứ nói ba mươi tệ thôi nhé.”

 

Chị cả gật đầu.

 

Tối đó chị cả trằn trọc mất ngủ cả đêm.

 

Ngày hôm sau, Lục Ngọc dẫn Tích Niên và cháu gái cùng tới nhà trẻ. Tích Niên tới chỗ nhà trẻ học, còn Lục Bảo không nhập học, chỉ là ở đó chơi cùng các bạn thôi.

 

Rất nhiều bạn nhỏ trong xưởng đều chơi ở đó. Coi như là gửi nhà trẻ trông giúp, mỗi ngày trả một tệ tiền trông trẻ là được.

 

Một tệ này còn bao gồm ba bữa ăn và hoa quả.

 

Sắp xếp bọn trẻ ổn thỏa, cuối cùng chị cả cũng theo Lục Ngọc tới tiệm ma lạt thang, buổi trưa tiệm mới mở cửa.

 

Thứ đáng nói nhất chính là rau củ ở sau bếp, chất đống như núi.
TruyenLau
 

Lục Ngọc giới thiệu cho chị cả năm người phụ nữ làm việc ở đây.

 

Rồi lại giới thiệu cách điều chế món ma lạt thang, cách tính tiền.

 
Website TruyenLau.com
Những người phụ nữ này đều biết chị cả Lục là chị ruột của Lục Ngọc, dĩ nhiên không dám thờ ơ.

 

Lục Ngọc nói: “Sau này ở đây chị ấy sẽ quản lý, lương của các cô, các dì cũng do chị ấy phát!” Như vậy sẽ nâng cao vị thế của chị cả Lục.

 

Muốn xử lý nhiều rau củ như vậy không dễ dàng, những người phụ nữ này đều tự có việc để làm, vừa rửa vừa cắt thái. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Chị cả Lục nói: “Có thể dùng hết nhiều như vậy sao?” Chỉ riêng mì lạnh và mì ngô ngâm ở sau bếp đã có tận mấy thùng to rồi.

 

Thím Thái nói: “Số này còn không đủ nữa đó.”

 

Đây đúng là sự thật, chỗ bán hàng chỉ đủ cho một buổi trưa, đợi tới chiều còn phải làm thêm nữa.

 

Lục Ngọc cũng thản nhiên, hôm đầu tiên đưa chị cả đi thực tập bán hàng.

 

Đợi tới trưa, chị cả Lục mới vỡ lẽ, tất cả mọi người đều bận tối mặt tối mày, quả thực hệt như đ.á.n.h trận vậy.

 

Lần đầu tiên chị cả chưa có kinh nghiệm nên hơi luống cuống.

 

Nhưng thấy Lục Ngọc bên cạnh bình tĩnh, ung dung, chị cũng dần vững vàng hơn, ngoài lúc đầu hơi lộn xộn, về sau cũng dần đâu ra đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Ngọc nói buổi chiều cô không ở tiệm, mọi thứ đều giao cho chị ấy.

 

Chị cả Lục hơi bối rối, không ngờ việc quan trọng như vậy lại giao cho mình nhanh đến thế, nhưng cũng trịnh trọng gật đầu đồng ý.

 

Lục Ngọc muốn tới một nơi khác, nghe nói trong huyện có một ông cụ, gia đình đời đời làm cá viên, Lục Ngọc định đi nghiên cứu một chút xem liệu có thể đặt hàng từ ông ấy không, tốt nhất là nên thêm cả đậu phụ cá.

 

Nếu có được hai món này, còn có thể làm tăng thêm vị cho món ma lạt thang.

 

Lục Ngọc tìm kiếm hai ngày trời mới tìm được vị lão sư phụ chuyên làm cá viên này.

 

Khi Lục Ngọc có được địa chỉ và tìm tới nơi, cô còn có phần không dám tin, bởi lão sư phụ ấy lại sống trong một căn nhà xiêu vẹo, mục nát.

 

Khi Lục Ngọc đến, ông ấy đang ngồi trên bậc thềm ngay cửa hút t.h.u.ố.c lá.

 

Năm nay lão sư phụ đã sáu mươi, nếp nhăn chi chít trên khuôn mặt khắc khổ. Lục Ngọc vừa thấy người liền cất lời: "Thưa Từ sư phụ, cháu nghe nói chú có tài làm cá viên ạ?"

 

Người này tên Từ Đại Phúc, nổi tiếng với nghề gia truyền.

 

Từ sư phụ ngẩng đầu nhìn Lục Ngọc đầy cảnh giác: "Cô là ai, sao lại biết những chuyện này?"

 

Lục Ngọc đáp: "Cháu hiện đang mở một tiệm ma lạt thang, muốn tìm người cung cấp cá viên ạ."

 

Cá viên thời này ngon hơn nhiều so với cá viên sau này được thêm chất phụ gia, vì được làm hoàn toàn từ thịt cá tươi nguyên chất.

 

Vừa sạch sẽ, lành mạnh, mà quan trọng nhất là lại rất ngon.

 

Thực ra Lục Ngọc cũng biết cách làm, nhưng cô quả thực không có thời gian.

 

Từ sư phụ dứt khoát nói: "Không làm!" Rồi cầm điếu t.h.u.ố.c bước vào nhà.

 

Lục Ngọc ngẩn người đứng ở cửa.

 

Chỉ nghe thấy Từ sư phụ đóng sầm cửa lại.

 

Lúc này, một người phụ nữ trung niên từ bên ngoài đi vào, cất lời: "Đây là cha chồng tôi, ông ấy tính tình vốn như vậy, cô đừng để bụng nhé!" Người phụ nữ này trông có vẻ khá thật thà.

 

Lục Ngọc hỏi: "Ông ấy sao vậy ạ?"

 

Người phụ nữ thấy Lục Ngọc cũng không giống người xấu, nên kể: "Năm đó cha chồng tôi vì tài làm cá viên mà suýt chút nữa đã bị người ta hãm hại."

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu