Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 309

 

Từ khi gia đình này làm ăn khấm khá, bà Tiêu Thái Liên cũng không còn tiết kiệm quá mức như xưa, bữa cơm cũng tươm tất hơn, tiền nong cũng rủng rỉnh hơn trên mâm cơm.

 

Nhà họ khác hẳn những nhà khác, nơi mấy chị em dâu thường tranh giành đấu đá, mẹ chồng cũng ra sức kèn cựa với con. Nhà này thì cực kỳ hòa thuận. Sáng nay, chị ba và chị hai còn giục bà Tiêu Thái Liên, bảo bà mang cho Lục Ngọc vài quả trứng gà để bồi bổ. Hôm qua Lục Ngọc ăn khỏe quá, sợ sẽ bị hụt hơi.

 

Ngoài miệng, bà Tiêu Thái Liên nói ai cũng ăn như nhau, sao lại phải lấy trứng gà của bà ra bồi bổ riêng cho Lục Ngọc. Nhưng cuối cùng, bà vẫn mang ra hai mươi quả trứng. Trứng gà rất bổ dưỡng, với người đang m.a.n.g t.h.a.i như Lục Ngọc, ăn thêm vài quả sẽ tốt cho sức khỏe cả mẹ lẫn con.

 

Hai chị hai và chị ba vừa làm vừa trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc đã rửa sạch bóng tất cả bát đĩa. Chợt, từ bên ngoài vọng vào tiếng người náo nhiệt, khiến họ tò mò không biết đã có chuyện gì xảy ra.

 

Nghe thấy có người gõ cửa thông báo, rằng: “Trưởng thôn bảo mọi người ra bãi đập lúa phía ngoài.”

 

Ai nấy đều nhìn nhau khó hiểu. Tối qua tuyết lớn rơi suốt đêm, giờ đây tuyết vẫn còn trắng xóa. Chân giẫm lên nền tuyết, phát ra tiếng sột soạt lạo xạo. Trời tuyết rơi thế này mà lại gọi mọi người ra đó làm gì chứ?

 

Lục Ngọc suy nghĩ một lát rồi cũng theo mọi người ra xem sao. Trước khi đi, bà Tiêu Thái Liên còn nhân lúc hai cô con dâu không để ý, lén nói nhỏ với Lục Ngọc: “Chỗ mẹ vẫn còn giấu được một miếng thịt ba chỉ. Đợi làm xong việc, mẹ sẽ mang tới cho con.”

 

  Website TruyenLau.com

 

 

  TruyenLau.com

Lục Ngọc nghe xong liền phát thèm, vừa hay trong nhà còn có chiếc nồi đồng, có thể hầm chút thịt dưa chua cho ấm bụng. Hơn nữa, dưa chua càng hầm lại càng dậy mùi thơm.

 

Số thịt này chính là thịt mẹ chồng cô để dành lúc mổ heo. Sau khi chia đi một ít, mẹ Tiêu vẫn trông chừng số thịt này rất kỹ. Bình thường bà không cho nấu, nhưng Lục Ngọc có thịt dê mà lại không có thịt heo. Mẹ Tiêu chuẩn bị cho cô năm cân, cũng đủ để cô ăn một đợt. TruyenLau.com

 

Lục Ngọc nói: “Con cảm ơn mẹ ạ.”

 

Mẹ Tiêu cười xòa: “Cảm ơn cái gì mà cảm ơn con ơi.”

 

Gương mặt bà tràn ngập ý cười, bây giờ bà rất mực yêu quý Lục Ngọc. Cô không chỉ khéo léo lại nết na, mà giờ còn đang mang đứa cháu đích tôn của bà. Đúng là chẳng còn gì để chê.

 

Cùng nhau ra ngoài, mẹ Tiêu khoác cánh tay Lục Ngọc, trông họ thân thiết đến nỗi người không biết còn tưởng là mẹ con ruột.

 

Đến bãi đập lúa, quả nhiên thấy trưởng thôn đang đứng trên đống củi. Tất cả mọi người đều đã có mặt, một số người mặc phong phanh, đang run lên cầm cập vì lạnh.

 

Trưởng thôn nói lớn: “Hôm nay gọi bà con tới đây là có một chuyện quan trọng!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ông ta vừa dứt lời, mọi người đều căng thẳng. Chẳng biết trưởng thôn có chuyện gì, chỉ sợ lại có tin tức chẳng lành.

 

Trưởng thôn thông báo: “Nhận được chỉ thị của cấp trên, quốc gia đã chính thức bãi bỏ toàn bộ phiếu lương thực!” Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc, không hiểu đây là ý gì.

 

Người nông thôn vốn sợ thay đổi, mỗi lần có biến động lại chẳng biết thế nào mới là tốt, họ thích kiểu cuộc sống đồng nhất, không xáo trộn.

 

Có người dè dặt hỏi: “Thế này là sao hả trưởng thôn?”

 

“Sau này đều không cần phiếu nữa ư?”

 

Tuy trưởng thôn đã nói rất rõ ràng, nhưng mọi người vẫn không dám tin. Đã dùng phiếu lương thực mấy chục năm trời, nói không dùng nữa liền không dùng nữa, trong lòng ai nấy đều tràn ngập nghi hoặc.

 

Trưởng thôn khẳng định: “Là thật đấy bà con ạ!”

 

Tâm trạng của ông ta cũng giống như thôn dân. Việc ngừng dùng phiếu lương thực, ông ta cũng chẳng biết là chuyện tốt hay chuyện xấu.

 

Dù sao thì điều này cũng tiện lợi hơn rất nhiều cho bà con trong thôn. Công nhân được phát phiếu lương thực khá nhiều, nhưng trong thôn thì không mấy. Xưa nay mua sắm thứ gì cũng cần phiếu, từ bình thủy, chén bát, đến thịt thà, lương thực... Có đôi lúc không có phiếu, chỉ đành đổi chác với người khác với giá cao hơn. Sau này không cần phiếu, chỉ cần có tiền là mua được, đối với người nông thôn mà nói, đã tiết kiệm được rất nhiều công sức.

 

Thế nhưng, quyết định này vẫn khiến mọi người khá hoang mang.

 

“Vậy tôi phải đi mua chút lương thực thử xem sao!” Một bà cụ muốn đích thân trải nghiệm.

 

“Tôi muốn mua cái đồng hồ đeo tay.”

 

“Tôi muốn mua chiếc máy thu thanh.”

 

“Không cần phiếu thì quá tốt rồi, chúng ta đợi tuyết ngừng rồi ra ngoài phố dạo đi.” Dù sao thì sau vụ thu hoạch kết thúc, trong túi họ cũng có chút tiền, bên khu lều rau cũng không cần quá nhiều người trông coi, ai nấy đều muốn biết tin này rốt cuộc có phải là sự thật hay không.

 

Thực ra trưởng thôn đã nhận được mệnh lệnh mấy ngày trước rồi. Ông ta đã tự mình suy nghĩ và chấp nhận mất mấy ngày, rồi mới báo tin tốt này cho mọi người.

 

Nói xong, ông liền dặn dò mọi người giải tán.

 

Không ai chú ý tới ý cười khẽ giương lên trên khóe môi Lục Ngọc. Xem ra cái thời kinh tế kế hoạch cũng sắp đến hồi kết rồi.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu