Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 304

 

Năm đó, chỉ một công thức đậu phụ thối đơn giản mà đã bán được năm trăm tệ, huống hồ công thức này còn phức tạp hơn nhiều.

 

Phó Cầm Duy hào hứng nói: “Được rồi, lần tới anh sẽ dựa vào những chỉ dẫn này để xây dựng một phân xưởng chế biến thực phẩm chuyên biệt!”

 

Quả thực còn rất nhiều việc phải làm, nhưng Phó Cầm Duy lại hăng hái lạ thường.

 

Lần này, anh quyết tâm dốc toàn bộ tâm sức.

 

Sau khi chốt lại mọi chuyện, Phó Cầm Duy lo Lục Ngọc đói bụng.

 

Thế là anh lập tức xắn tay áo vào bếp, không chỉ trộn gỏi tai heo dưa chuột, mà còn định làm thêm vài món ngon khác nữa.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đúng lúc ấy, trưởng thôn và bà chủ nhiệm Hội Phụ nữ lại ghé qua.

 

Trưởng thôn phấn khởi tuyên dương Lục Ngọc: “Những lời cô nói tôi thấy vô cùng chí lý! Sau này, thôn chúng ta sẽ chuyên tâm vào việc bán buôn mặt hàng này!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

 

 

Trước đây mọi người vẫn cứ nghĩ mãi mà chưa tìm ra lối thoát, cho đến khi Lục Ngọc đưa ra ý kiến, lúc ấy mới vỡ lẽ rằng hóa ra còn có thể làm theo cách này.

  TruyenLau

Phương án bán sỉ thì phù hợp với tình hình của thôn mình hơn cả, vừa không phải đi sớm về khuya vất vả, lại không ảnh hưởng đến công việc đồng áng chính.

 

Đối với bà con trong thôn, đây tuy chỉ là nghề phụ, giúp kiếm thêm dăm ba đồng tiêu vặt, nhưng cần phải đảm bảo việc làm ruộng tập thể vẫn được ưu tiên hàng đầu, không thể vì kinh tế cá thể mà bỏ bê.

 

Trưởng thôn gật gù: “May mà cô suy nghĩ thấu đáo như vậy.”

 

Lều rau củ quả trái vụ mới chỉ bắt đầu dựng lên, thôn đã dồn vào đó không biết bao nhiêu công sức, tiền bạc, thế mà nay lại bị kẻ khác chen ngang phá đám, thực sự là một điều khiến cả thôn đau đầu.

 

Không chỉ riêng bà con trong thôn đặt bao nhiêu hy vọng vào lều rau này.

 

Ngay cả các cấp lãnh đạo trong huyện cũng đã nhiều lần hỏi han về nó. Nếu để đối thủ cạnh tranh kia đ.á.n.h bại, e rằng thôn cũng chẳng biết giải thích thế nào với cấp trên.

 

Các lão giáo sư cũng đã công bố hết những giống cây trồng mới nhất, dốc hết tâm huyết nghiên cứu cho dự án này, có thể nói gánh nặng mà họ đang mang trên vai quả thực là quá lớn.

 

Trưởng thôn Vương tâm trạng nặng trĩu, giọng nói cũng vì thế mà khàn đi.

 

May mà có Lục Ngọc chủ động nêu ra những ý tưởng táo bạo này, ông mới phần nào yên lòng.

 

Lần này, ông đặc biệt tới để cảm ơn, còn mang theo hai mươi tệ: “Đây là phần thưởng thêm của thôn dành cho cô.”

 

Trưởng thôn nhận thấy rõ ràng, sự cống hiến của Lục Ngọc thực sự không phải thứ mà bất cứ ai trong thôn có thể sánh bằng.

 

Ông đưa tiền là để Lục Ngọc hiểu rằng, thôn sẽ không bao giờ để cô giúp đỡ mà không được đền đáp công lao.

 

Lục Ngọc xua tay: “Thôi ạ, không cần đâu ạ. Dù sao cháu cũng là cán bộ thôn mà.”

 

Trưởng thôn cương quyết: “Cứ cầm lấy đi, đây là những gì cô xứng đáng nhận được!”

 

Chủ nhiệm phụ nữ cũng tiếp lời: “Cô cứ nhận đi. Giờ cô đã m.a.n.g t.h.a.i rồi, cần phải mua chút đồ tẩm bổ cho cả mẹ lẫn con! Khoản tiền này cũng không phải chúng tôi tự ý đưa cho cô đâu, mà là toàn thể thành viên ủy ban thôn đều đã nhất trí biểu quyết rồi đấy!”

 

Chỉ với một sáng kiến này thôi mà đã lập tức vực dậy hoạt động kinh doanh buôn bán của thôn, bởi vậy hai mươi tệ tiền thưởng này quả thực là hoàn toàn xứng đáng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô chỉ trong chốc lát đã giúp mọi người thoát khỏi cảnh khó khăn này.

 

Sau đó, trưởng thôn nán lại một lát rồi cáo từ.

 

Trước khi ra về, ông tình cờ bắt gặp Phó Cầm Duy, hai người hàn huyên đôi ba câu.

 

Giờ đây sau khi Phó Cầm Duy đi học ở tỉnh về, khí chất của anh càng thêm phần vượt trội, ánh mắt sáng rõ, tinh anh, trông khác hẳn trước đây.

 

Thế nhưng, khi ánh mắt anh nhìn về phía Lục Ngọc, vẫn nguyên vẹn sự dịu dàng đến lạ thường.

 

Hai người họ quả đúng là một đôi tâm đầu ý hợp, được ông trời tác thành.

 

Trưởng thôn cùng chủ nhiệm phụ nữ chào tạm biệt hai người rồi rời đi.

 

Phó Cầm Duy gọi Lục Ngọc: “Ngọc ơi, vào ăn cơm thôi em!”

 

Hai người dùng bữa đạm bạc bên nhau. Thật lạ lùng làm sao, Lục Ngọc vốn dĩ là người khó tính trong ăn uống, thế mà bất cứ món gì Phó Cầm Duy nấu, cô đều thấy vô cùng hợp khẩu vị.

 

Ăn nhiều quá cũng ngại ngùng, cô liền để lại một phần nhỏ: “Mấy cái này anh ăn nốt nhé.”

 

Phó Cầm Duy bật cười: “Em thích là được rồi.”

 

Ăn cơm xong, Phó Cầm Duy dọn dẹp bàn ăn, xong xuôi mọi việc mới cùng Lục Ngọc lên giường nghỉ ngơi.

 

Phó Cầm Duy vừa lên giường liền phát hiện dưới gối có một vật màu xanh đậm, anh tò mò dịch gối ra, định bụng xem thử là vật gì.

 

Lục Ngọc lập tức ấn chặt lại, sốt sắng nói: “Đừng nhìn!”

 

Món đồ cô may có lẽ là chiếc áo trẻ em xấu xí nhất cả cái thôn này mất.

 

Cô thật sự ngại để người khác nhìn thấy nó.

 

Hành động này của cô khiến Phó Cầm Duy lấy làm lạ, anh hỏi: “Lẽ nào em đang may đồ cho anh?”

 

Lục Ngọc nghe xong càng thêm bối rối, trong đầu cô chưa từng mảy may nghĩ đến việc may đồ cho Phó Cầm Duy bao giờ.

 

Đây hoàn toàn là hiểu lầm, mặt cô đỏ bừng lên, lắp bắp nói: “Không… không phải!”

 

Phó Cầm Duy bật cười: “Vậy là gì nào, cho anh xem thử đi.” Hai người trêu đùa nhau một hồi.

 

Phó Cầm Duy nhanh nhẹn lật chiếc gối lên, quả nhiên nhìn thấy chiếc áo nhỏ xíu màu xanh. Lục Ngọc bẽn lẽn nói: “Cái này em may cho cục cưng của chúng ta đó, nhưng mà có hơi xấu xí một chút.”

 

Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên cô tự tay may vá mà.

 

Phó Cầm Duy ghé sát lại, trêu chọc: “Vậy của anh đâu?”

 

Lục Ngọc ho khan một tiếng, chống chế: “Em chẳng có năng khiếu may vá gì cả, thôi không may nữa đâu.”

 

Phó Cầm Duy cười cười: “Không được, không thể kẻ có người không như vậy, anh cũng muốn có một chiếc!”

 

Lục Ngọc thấy anh hùng hồn như vậy, có hơi ngẩn ngơ.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu