Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 135

 

Vừa bước ra sân, họ đã thấy Lâm Hâm đứng lù lù ngoài cổng. Trên mặt ông ta có một vết sẹo, vốn dĩ đã trông dữ tợn, giờ lại càng thêm vài phần vẻ khó chịu, ông ta chẳng nói chẳng rằng, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc không kịp đề phòng, vừa thấy người này liền khẽ rùng mình. Ngay sau đó, Phó Cầm Duy đã nắm lấy tay cô, dẫn cô quay về phòng.

 

Lâm Hâm đứng ngoài sân nheo mắt lại, rồi dời ánh nhìn sang Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy đưa Lục Ngọc vào phòng xong mới quay đầu nhìn Lâm Hâm.

 

Ánh mắt anh rất lạnh lẽo, còn mang theo vài phần cảnh cáo rõ rệt.

 

Lâm Hâm sững người. Mấy năm qua ông ta bôn ba khắp nơi, cái khác không dám nói, chứ tầm nhìn thì cũng đã mở rộng ít nhiều. Trước đây từng nghe nói Phó Cầm Duy là sinh viên đại học danh giá của cả thôn.

 

Lâm Hâm vốn không để tâm, nhưng ánh mắt vừa rồi của Phó Cầm Duy lại khiến ông ta cảm thấy lạnh toát sống lưng. Cảm giác này chỉ thoáng qua, ông ta liền gạt bỏ sự kỳ lạ trong lòng.

  TruyenLau.com

Nói đoạn, ông ta quay lưng rời đi.

 

Lục Ngọc vào phòng, cau chặt đôi mày. Trong sách có nhắc, Lâm Hâm là người cực kỳ cưng chiều Lục Kiều, là một trong những chỗ dựa vững chắc của cô ta. Ông ta có tiền của, có thế lực và đầy gan dạ, bất cứ ai chống đối Lục Kiều đều sẽ bị Lâm Hâm tìm cách dằn mặt.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng tiền của Lâm Hâm từ đâu mà có, sách vở không hề nói rõ.

 

Vừa mới ra ngoài đã nhìn thấy Lâm Hâm, thứ cảm giác âm u ngột ngạt ấy hệt như khi nhìn thấy sâu róm, một cảm giác ghê sợ khiến cô dựng hết lông tơ.

 

Đang mải miết nghĩ ngợi, bỗng nhiên Lục Ngọc được một vòng tay ấm áp ôm lấy. Website TruyenLau.com

 

Sau đó, cô ngửi thấy mùi hương quen thuộc tỏa ra từ người Phó Cầm Duy, khiến lòng cô phút chốc thấy an tâm.

 

Cơ thể căng cứng của cô dần thả lỏng. Một lúc sau, cô mới giật mình nhận ra, vòng tay anh siết mình hơi chặt.

 

Lục Ngọc khẽ lách khỏi vòng ôm của anh, nói: “Tôi không sợ lão ta đâu.” Vừa rồi chỉ là tình cờ bắt gặp, nhất thời thấy ghét mà thôi.

 

Ban ngày, Phó Cầm Duy chưa từng gần gũi Lục Ngọc đến thế. Chỉ đến khi đêm về, cô đã say giấc, anh mới dám ôm cô vào lòng một lát. Lúc này, anh chẳng nỡ buông tay, khẽ nói: “Gan Tiểu Lục nhà ta lớn thật.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Giọng anh trầm ấm, khiến tai Lục Ngọc như bị cù léc, cô cũng vui vẻ khi được anh khen ngợi.

 

Thế nhưng, nghĩ tới vẻ thân mật quá đà của hai người lúc này, cô vội vã giãy giụa, thoát ra khỏi vòng tay anh. Cô không dám nhìn thẳng vào Phó Cầm Duy, khẽ giục: “Anh mau ngủ đi, sáng mai còn phải dậy sớm gói há cảo đấy.”

 

Phó Cầm Duy “ừm” một tiếng.

 

Hai người lần lượt leo lên giường. Phó Cầm Duy cảm nhận được hương thơm dịu nhẹ tỏa ra từ người Lục Ngọc, anh khẽ xích lại gần hơn. Lục Ngọc vội vã đưa tay chặn lại cánh tay anh, nhịp tim trong lồng n.g.ự.c cũng bắt đầu đập nhanh hơn.

 

Phó Cầm Duy nói: “Ngủ đi.” Sau đó tắt đèn.

 

Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối. Lúc này Lục Ngọc mới thấy lòng mình hoàn toàn yên ổn. Đến khi cơn buồn ngủ ập đến, cô lại cảm thấy mình bị anh ôm siết vào lòng. Thế nhưng vì quá đỗi mệt mỏi, cô chẳng còn sức mà giằng co nữa.

 

Thế là cô chìm vào giấc ngủ sâu.

 

Sáng hôm sau, cô bị đ.á.n.h thức bởi vài tiếng gọi nhẹ. Giấc ngủ đêm qua thật ngon, cô chẳng muốn rời giường chút nào, nhưng rồi cũng đành miễn cưỡng mở mắt.

 

Và rồi, cô trông thấy gương mặt tuấn tú của Phó Cầm Duy hiện ra rõ mồn một trước mắt. Lục Ngọc lập tức tỉnh táo, mới giật mình phát hiện, trên chiếc giường rộng thênh thang kia, cô lại đang dính chặt vào Phó Cầm Duy, trong khi hai bên vẫn còn thừa ra một khoảng lớn. Bàn tay cô còn đang vòng qua ôm lấy vòng eo săn chắc, ẩn hiện mấy múi bụng của anh.

 

Lục Ngọc lập tức đỏ bừng mặt, không ngờ mình lại có lúc bạo gan đến vậy. Cô vội vàng rụt tay lại.

 

Cả hai ăn ý thay quần áo, không ai đả động gì đến chuyện vừa rồi.

 

Hai người vội vã xuống bếp. Lục Ngọc thoăn thoắt thái rau làm nhân, còn Phó Cầm Duy thì ngồi bên cạnh cán bột. Hai người phối hợp thật ăn ý. Riêng khoản gói há cảo, Lục Ngọc đã quá quen tay. Chỉ chừng ba giây, cô đã nặn xong một chiếc há cảo tròn xoe, chẳng mấy chốc đã xếp đầy hai chiếc mẹt tre.

 

Lục Ngọc vừa gói vừa suy nghĩ.

 

Lâm Hâm hung hăng đến đây không có ý tốt, cô phải tìm ra nhược điểm của lão ta mới được. Kiểu người này hệt như chuột cống ẩn mình trong hang tối, khó đối phó hơn hẳn những kẻ khác.

 

Những năm tám mươi còn nhiều hạn chế, lão ta đơn độc một mình, sao có thể kiếm được nhiều tiền đến vậy chứ?

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu