Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 246

 

Thậm chí những người thiển cận trong thôn còn không cần mời cũng tự kéo đến, đều theo Lục Kiều về, dọc đường xun xoe tâng bốc cô ta và Lưu Đại Quốc.

 

Ai nấy đều muốn nhờ Lục Kiều giới thiệu ông chủ giàu có cho con gái mình. Năm nghìn tệ, cả đời này họ chưa từng thấy qua số tiền lớn đến vậy.

 

Người trong thôn, không mất nhiều công sức dò hỏi, rất nhanh đã biết Lưu Đại Quốc là xưởng trưởng của xưởng thực phẩm quốc doanh.

 

Nhắc tới xưởng thực phẩm, Lục Ngọc bỗng có ấn tượng, kiếp trước xưởng trưởng của xưởng này từng có mối quan hệ mờ ám với Lục Kiều.

 

Hắn ta không thiếu tiền của, nhưng bởi ngoại hình xấu xí, lại càng thích cái cảm giác chinh phục những cô gái có nhan sắc. Không ngớt những lời ong tiếng ve về hắn, và hai đứa con mà vừa rồi Lục Ngọc trông thấy cũng không phải do cùng một mẹ sinh ra.

 

Kiếp trước, Lưu Đại Quốc một mực theo đuổi Lục Kiều, nhưng cô ta đã có Lý Dục Tài nên không đồng ý. Dần dà, cô ta trở thành người trong mộng không thành của hắn.

 

Thế mà chẳng biết bằng cách nào, kiếp này hai người lại dính dáng đến nhau.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Kiều cũng có vài phần năng lực ứng phó.

 

Tuy nhiên, sau khi nhìn Lưu Đại Quốc, Lục Ngọc lại quay sang nhìn Phó Cầm Duy, trong lòng tự hỏi Lục Kiều sống sao cho cam với Lưu Đại Quốc được nhỉ, hắn ta thực sự quá xấu, xấu đến mức nhìn vào là phát ghê người.

 

Vốn dĩ Lục Ngọc chưa từng cảm thấy mình say mê trai đẹp.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Nhưng nếu so với Lưu Đại Quốc, ngoại hình của Phó Cầm Duy quả thực là một bậc tuấn kiệt hiếm có, là kiểu người nhìn thôi cũng đủ làm người khác sáng mắt.

 
Website TruyenLau.com
Phó Cầm Duy bị vợ mình nhìn như vậy, vành tai cũng có hơi ửng hồng. Anh khẽ nắm lấy ngón tay út của Lục Ngọc, cả thôn đều đang bàn tán chuyện của Lục Kiều nên chẳng ai phát hiện động tác nhỏ của họ.

 



 

Tiêu Thái Liên nhìn không mấy vừa mắt, nói với chị Ba Phó: “Cái con bé này đúng là chẳng chịu an phận, trước thì muốn vào huyện, sau không thành lại dính dáng đến mấy ông lớn tuổi, lúc nào cũng có lắm chiêu trò!”

 

Chị Ba Phó thản nhiên đáp: “Cũng được chứ sao, ít ra không phải lo nghĩ chuyện cơm áo.” Chị ta nói với giọng điệu thờ ơ, vốn chẳng có chút gì là ngưỡng mộ Lục Kiều. Một cô gái đường đường chính chính lại cam tâm làm mẹ kế cho người ta, còn gả cho một người đàn ông xấu xí như vậy.

 

Nhưng duyên phận thế nào thì chỉ người trong cuộc mới thấu tỏ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Căn nhà cũ của gia đình họ Lục lần nữa lại tấp nập người ra vào, xúm xít vây quanh.

 

Lưu Đại Quốc cứ thấy trẻ con quanh quẩn bên ngoài là lại vung tay phát kẹo cho chúng.

 

Tuy bác gái Lục vui mừng vì con gái đã tìm được một chàng rể danh giá khiến bà nở mày nở mặt, nhưng nhìn thấy bọn họ hào phóng như vậy, ruột gan cứ như bị cắt. Số kẹo này đều là của nhà mình, không nỡ cho đi chút nào, nhưng lại không dám mở lời khuyên can Lưu Đại Quốc, đành kéo con gái riêng ra một góc, rỉ tai bảo cô ta nói giúp.

 

Ai ngờ Lục Kiều lại rất rộng rãi, chẳng mảy may bận tâm.

 

Chỉ có một mình bà ta đành nuốt cục tức vào trong lòng.

 

Bác gái Lục kìm nén cơn bực dọc, dẫn con gái vào gian bếp trong nhà, nói: “Sao con lại tìm một người như thế này?”

 

Lục Kiều nghe xong liền nhăn mặt, đáp: “Mẹ có biết ở trong tỉnh, người khác vẫn gọi anh ấy là gì không? Người ta vẫn gọi là ‘Lão Ngũ Vua Kim Cương’!”

 

Dừng một lát, cô ta tiếp tục nói: “Biết bao nhiêu cô gái trẻ đẹp thèm khát được bén mảng đến bên cạnh anh ấy, mẹ còn có gì không hài lòng chứ!” Nếu không phải cô ta lợi dụng lợi thế từ việc trọng sinh mà tạo ra cơ hội, thì làm gì có cửa mà dính líu đến anh ta dễ dàng như vậy.

 

Bác gái Lục nghe con gái nói vậy, đành im lặng.

 

Dù sao thì danh tiếng của con gái đã lừng lẫy khắp nơi vì tai tiếng, chắc chắn trong thôn không còn ai đoái hoài đến con bé nữa. Tự kiếm được một tấm chồng giàu có cũng đành vậy, bà lại nói: “Nhưng con vừa gả vào đã phải làm mẹ kế người ta.”

 

Lục Kiều càng chẳng bận tâm: “Bây giờ con đã m.a.n.g t.h.a.i rồi, dù sao thì người mang nặng đẻ đau là lớn nhất!” Còn bọn trẻ, cứ thế mà nuôi nấng. Cô ta còn tiết lộ, lần này Lưu Đại Quốc mong muốn gửi lại bọn trẻ ở đây nhờ ông bà chăm sóc, mỗi tháng cho một trăm tệ.

 

Đợi cô ta sinh con xong sẽ quay về đây, nhập khẩu cho con, sau đó thế là có thể đường đường chính chính chuyển hộ khẩu vào thành phố rồi.

 

Bác gái Lục nói: “Chồng con trông không có vẻ gì là người đứng đắn, lại giàu có như vậy, nếu để ra ngoài, nhỡ có mấy con hồ ly tinh lẳng lơ dụ dỗ thì phải làm sao?”

 

Xét cho cùng, bác gái nói cũng không sai.

 

Lưu Đại Quốc không chỉ qua lại với Lục Kiều, mà còn có quan hệ không minh bạch với ba người phụ nữ khác.

 

Dù sao thì Lục Kiều cũng đã danh chính ngôn thuận “thượng vị”, nhưng những người khác cũng đang dòm ngó. Lưu Đại Quốc vẫn luôn hào phóng chi tiền cho phụ nữ, chỉ cần theo anh ta một thời gian ngắn, nửa đời sau liền chẳng phải lo lắng gì nữa.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu