Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 152

 

Lục Ngọc nói: “Làng chúng ta cũng mua một chiếc xe công nông thì tốt rồi!”

 

Trưởng thôn nói: “Trong làng làm gì có tiền.” Đàn ông nào mà chẳng thích xe cộ. Chiếc xe công nông trong lòng trưởng thôn là số một, không có gì oai phong hơn nó.

 

Vừa có thể chở người, phía trước lại có thể gắn thêm máy móc lớn phục vụ đồng áng. Chỉ là quá đắt, ít nhất phải bốn, năm vạn tệ. Nếu mua ở xưởng lớn, còn phải tốn kém hơn nữa. Sau đó còn phải đổ dầu, còn phải bảo dưỡng, tốn biết bao nhiêu tiền?

 

Cả thôn họ mỗi năm làm ra chỉ vỏn vẹn hơn hai vạn tệ, chia bình quân mỗi nhân khẩu cũng chỉ được một hai trăm tệ. Tiền đâu mà mua nổi những thứ như thế này?

 

Trưởng thôn chỉ mong đảm bảo chừng một hai trăm hộ dân trong thôn có cơm ăn áo mặc là đã mừng lắm rồi.

 

Kiếp này e là không thể mua nổi máy kéo đâu!

 

Lục Ngọc nói: "Nuôi lợn chắc chắn kiếm được tiền!" Cô vẫn khăng khăng với ý định đó.

 

Không chỉ người trong thôn thiếu thịt, ngay cả người thành phố cũng vậy.
TruyenLau
 

Trại nuôi lợn trong huyện phải đảm bảo suất thịt cho tất cả mọi người, không thể cung cấp số lượng vô hạn đến thành phố.

 

Quan hệ cung cầu rõ mồn một, chẳng thể sai đi đâu được.
Website TruyenLau.com
 

Lục Ngọc còn có một ý định riêng, đó là cô muốn được thoải mái ăn thịt mà chẳng cần phải ngó nghiêng phiếu.

 

Cô không có phiếu thịt, muốn ăn gì còn phải thử vận may, hôm qua may mắn mua được ba bộ lòng lợn, nếu không may mắn, cũng chỉ biết nuốt nước bọt mà thôi. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Trưởng thôn nghe cô nói vậy, liền bảo: "Nuôi lợn đâu phải là chuyện dễ dàng như thế." Năm đó ông cũng từng có ý định nuôi lợn trong thôn, đến trại nuôi lợn bắt hai con về. Mấy con lợn đó cứ chạy từ sáng đến tối mịt, hăng hái lắm.

 

Thế mà nuôi mãi chẳng thấy béo lên là bao, ngày nào cũng chăm bẵm cho ăn no nê, rồi đổ bệnh một trận, chẳng mấy chốc mà c.h.ế.t lăn ra đó.

 

Con lợn c.h.ế.t bệnh này thì làm sao mà ăn được, chỉ có thể đào lỗ chôn.

 

Tiền mất tật mang, khi đó ông mới nhậm chức trưởng thôn, người ta vẫn thường bảo, cán bộ mới nhậm chức thì hăng hái như ba mồi lửa, suýt chút nữa thì tự đốt cháy cả mình. Từ đó về sau, ông chẳng dám bén mảng đến chuyện nuôi lợn nữa.

 

Nhìn Lục Ngọc quyết chí muốn nuôi lợn, trưởng thôn cũng không có ý định ngăn cản, chỉ nói: "Chỉ cần cô đàm phán xong chuyện phân bón, thì chuyện nuôi lợn coi như thành công một nửa rồi!"

 

Trong lòng Lục Ngọc bỗng nhiên tràn đầy ý chí và nhiệt huyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngồi chiếc xe ba gác quả thực đi nhanh, chỉ vỏn vẹn hơn mười phút đã đến nơi. May thay, vừa đến trạm xe buýt, từ đằng xa đã thấy bóng chiếc xe khách đang lăn bánh tới.

 

Phó Cầm Duy nói với Lục Ngọc: "Vậy anh đi làm đây, chốc nữa tan sở về, anh sẽ mang hộp đào cho em."

 

Cái hộp đào đó xem ra có địa vị không thể thay thế trong lòng anh, chị ba Phó từng nói, đó là một món bảo bối giúp dỗ dành phụ nữ vui vẻ. Lục Ngọc nói: "Không cần mua, tốn tiền lắm, mà em cũng biết tự làm mà."

 

Phó Cầm Duy kinh ngạc nhìn cô: "Sao cái gì em cũng thạo cả thế?"

 

Lục Ngọc trong lòng chợt thấy vui vẻ mấy phần, giống như mèo con được gãi cằm. Chỉ là ở trước mặt trưởng thôn, cô không tiện nói thêm gì nữa, chỉ dặn dò anh mau chóng đi làm kẻo muộn.

 

Trưởng thôn ở bên cạnh lúng túng, ánh mắt thì cứ dán chặt vào phía xe buýt, trong lòng lại không ngừng cảm thán, hai vợ chồng vừa mới kết hôn quả nhiên khác xa một trời một vực.

 

Chẳng mấy chốc, chiếc xe buýt đã đến. Thường ngày, những người đi làm ở huyện đã bắt hai chuyến xe trước đó mà đi cả rồi. Chuyến xe này rất trống, thế mà lên xe vẫn còn khá nhiều ghế ngồi!

 

Lục Ngọc lên xe, chọn một ghế cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài. Phó Cầm Duy vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt vẫn dõi theo cô.

 

Lục Ngọc nhân lúc không ai chú ý, nhẹ nhàng vẫy tay một cái. Phó Cầm Duy thấy vậy cũng vẫy tay đáp lại cô.

 

Rất nhanh xe buýt khởi hành, Lục Ngọc đi trước.

 

Lúc này cô mới dời ánh mắt của mình, trưởng thôn đang ngồi cạnh cô, cô hỏi: "Khi nào khai mạc ạ?"

 

"Tầm một giờ chiều, bởi vì có rất nhiều đồng chí ở những vùng xa xôi đến dự." Họ đã được coi là thuộc diện gần rồi, rất nhiều nơi còn xa xôi hơn, cần phải trèo đèo lội suối đi thêm mười mấy cây số đường núi mới may ra có xe mà đi.

 

Cho nên, những cuộc họp quan trọng của huyện thường sẽ được sắp xếp vào buổi chiều, đó cũng là một sự sắp xếp chu đáo từ phía huyện.

 

Xe buýt lắc lư, ngược lại rất dễ khiến người ta buồn ngủ. Tối qua Lục Ngọc mệt nhoài, ngồi trên xe mắt cứ díu lại, chỉ muốn ngủ một giấc. Cô khẽ tựa vào lưng ghế phía trước, rồi cứ thế thiếp đi lúc nào chẳng hay.

 

Chẳng mấy chốc, khi cô mở mắt ra, trên xe đã chật kín người từ lúc nào.

 

Trưởng thôn có đồng hồ, nhìn mới mười một giờ. Họ xuống xe vội vàng đến hội trường lớn của huyện.

 

Hiếm khi có dịp đến đây một lần, những người có mặt đều là đại biểu của các thôn xã, các xí nghiệp lớn trong huyện, thường ngày có muốn gặp cũng chẳng dễ gì.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu