Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 85

 

Sau đó Lục Ngọc kể chuyện bà nội sắp xếp gả thay cho Lục Hảo nghe.

 

Chuyện này người trong thôn đều biết, cũng không thể giấu được.

 

Lục Hảo nghe xong, giận tím mặt: “Cha chúng ta có phải con ruột của bà ấy không hả? Em xem xem bà ấy làm cái trò gì vậy!”

 

Chị cả nằm bệnh viện sống c.h.ế.t còn lơ lửng, chị hai thì gả cho một người thương tật, may mà nhà chồng thương chị ấy, các anh chị chồng cũng đều hết lòng giúp đỡ họ, cuộc sống cũng không đến nỗi nào. Nhưng mới đầu khi gả tới, Lục Ngọc không biết Lục Hảo đã âm thầm khóc bao nhiêu lần.

 

Lại nghe Lục Ngọc gả thay, nếu không phải Lục Ngọc trở mặt với họ thì đã mang tiếng oan, chịu nhục nhã! Nông thôn vô cùng hà khắc với phụ nữ, xảy ra chuyện này, chắc gì cô ấy còn mặt mũi mà sống được.

 

Đây đúng là dồn người vào chỗ c.h.ế.t, thật quá độc địa rồi.

  Website TruyenLau.com

Lục Ngọc biết tính tình nóng nảy của chị hai nên vội vàng chuyển sang chuyện khác: “Họ tính kế em, nhưng cũng chẳng gặt hái được gì tốt đẹp đâu.” Sau đó cô lại kể chuyện nhà họ Lục ra.

 

Tiền hủy hôn ba trăm tệ đã bị thu về, mà lang quân như ý trong thành phố mà Lục Kiều nhìn trúng cũng chẳng thích cô ta.

 

Vốn dĩ Lục Kiều là cô gái được chọn làm dâu rất được săn đón, sau khi xảy ra chuyện này, người trong thôn đều tránh xa cô ta, cảm thấy cô ta tâm cao, không phải là người phù hợp sống yên ổn qua ngày. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Bác trai Lục thì mất đi cơ hội vào thành phố thi cử, bác gái Lục bị cháu trai liên lụy suýt chút nữa phải đi trại lao động cải tạo. Ngay cả bà nội, mấy ngày trước còn mất đi số tiền giấu trong cạp quần, nhặng xị khắp xóm làng!
TruyenLau
 

Sau khi Lục Ngọc nói những chuyện này với chị hai, Lục Hảo nói: “Đáng đời lắm!” Cơn giận trong lòng chị ấy cũng coi như được trút ra phần nào.

 

Lục Hảo nói thêm: “Đây gọi là trộm gà không thành còn mất nắm thóc. Cũng không biết bác gái nghĩ gì, ngày ngày tính kế, mấy chiêu trò vặt vãnh ấy đã hiện rõ mồn một trên mặt, quậy tới cuối cùng cũng chẳng thu được mối lợi nào. Ngược lại danh tiếng thì mất sạch.”

 

Lục Ngọc đáp: “Đúng vậy ạ.”

 

Hai người càng nói càng ăn ý. Lục Ngọc biết nhà chồng của Lục Hảo khá giả, vừa kiếm điểm công cho công xã, vừa bán đồ kiếm tiền. Ngoài việc anh rể bị thương tật, những mặt khác có thể nói là mọi sự đều vẹn toàn.

 

Lục Ngọc bảo chị ấy đi mua cơm ăn, bây giờ cô cũng ở đây, có thể thay phiên trông nom chị cả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chị hai Lục vừa ra ngoài, thoắt cái đã mua về ba chiếc bánh bao nhân thịt. Món này đâu có rẻ, ba chiếc đã tốn một tệ rồi. Sạp bánh tuy không cần phiếu thịt, nhưng bẻ ra là thấy nhân thịt heo hành tây đúng điệu, dù kích thước có hơi khiêm tốn, song phụ nữ ăn một cái cũng đủ no.

 

Chị ấy không chỉ mua cho riêng mình, mà còn phần Lục Ngọc và cháu gái, rồi nói: “Vừa nãy chị đã liên hệ về thôn, bảo nhà anh rể em cử ít người tới Tiết Gia Thôn giúp một tay.”

 

Chị ấy vừa ăn bánh bao vừa dặn dò hai người họ dùng bữa.

 

Theo cảm nhận của Lục Ngọc, bánh bao không bỏ đủ gia vị, nhưng phần nhân thịt hầm ăn vào lại không hề tệ.

 

Chị hai lại nói: “Em cứ tới Lý Gia Thôn tìm, nhắc tới tên chị là được.” Chị ấy dừng một chút rồi mới tiếp lời: “Ở đây có chị rồi, em không cần lo lắng đâu.”

 

Nói đoạn, chị còn giữ cháu gái lại, ân cần bảo: “Con bé cứ ở đây, lát nữa chị cả tỉnh dậy có thể nhìn thấy. Người làm mẹ ai mà chẳng mong ngóng con mình, thấy con bé biết đâu chị ấy sẽ mau khỏe lại hơn một chút.”

 

Lục Ngọc gật đầu đồng ý, rời bệnh viện và đi thẳng tới cung tiêu xã, nói với Phó Cầm Duy: “Một mình tôi sẽ đi xe buýt về. Trong nhà còn có chút việc cần xử lý gấp.” Cô gợi ý Phó Cầm Duy nên cưỡi chiếc xe ba bánh, tiện đường mang hàng tươi về nhà.

 

Phó Cầm Duy nghe vậy liền đáp: “Em đợi tôi một chút.” Anh nhanh chóng đi vào trong.

 

Sau đó, anh khiêng đồ hàng trong sân lên chiếc xe ba bánh, rồi nói thêm: “Tôi đã xin nghỉ với chủ nhiệm rồi.” Dùng xe ba bánh chở cô về sẽ thoải mái hơn đi xe buýt nhiều.

 

Lục Ngọc mừng rỡ nói: “Vậy thì tốt quá ạ.”

 

Phó Cầm Duy chợt hỏi: “Cháu gái của em đâu rồi?”

 

Lục Ngọc vừa nghe đã đáp lại: “Không phải cháu gái của anh sao, chúng ta là người một nhà mà.”

 

Khóe miệng Phó Cầm Duy nhếch lên, nở nụ cười ẩn ý: “Ồ, tôi nói sai rồi!”

 

Lục Ngọc căn bản không hề ý thức được mình vừa nói gì, còn đứng đắn kể với Phó Cầm Duy: “Chị hai đã giữ con bé lại, bảo chị cả tỉnh dậy nhìn thấy con bé sẽ vui lắm.” Cô còn nhắc thêm rằng chị hai đã nhờ không ít người bên thôn anh rể hỗ trợ.

 

Lúc này, cô rất cần tiếng nói, cần sự ủng hộ. Có được nguồn chi viện như thế này quan trọng hơn bất cứ điều gì.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu