Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 372

 

“Đúng vậy, còn có khu nhà lưới trồng rau nữa!”

 

Lợi nhuận từ khu trồng rau đặc biệt này thì ai nấy cũng đều biết rõ. Bây giờ nếu đã biến thành tài sản riêng, ai được giao khu đó, chẳng phải người đó sẽ phất lên nhanh chóng sao?

 

Chuyện này trưởng thôn cũng đã mất rất nhiều thời gian để suy tính thấu đáo.

 

Trưởng thôn nói: “Ruộng sẽ chia theo đầu người, mỗi nhà đều có phần!”

 

Thôn dân nghe vậy: “Nếu chia đều, mà rơi vào đất xấu thì phải làm sao hả trưởng thôn?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Năng suất giữa đất tốt và đất xấu khác biệt một trời một vực.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Trưởng thôn nói: “Nếu ai phải nhận đất xấu, sẽ có thêm một số thứ khác để bù đắp cho mọi người.”

 

“Vậy khu nhà lưới trồng rau thì sao?”

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Trưởng thôn nói: “Sau này khu trồng rau đặc biệt này sẽ giải tán toàn bộ. Mọi người có thể tự lập vườn rau, chuyện sau này thì tự mình quyết định, muốn làm ruộng thì làm, muốn trồng rau thì trồng. Mà các giáo sư cũng đều chuyển đi hết rồi!”

 

Mọi người vốn còn đang đắn đo xem khu trồng rau sẽ quy về tay ai, nghe nói các giáo sư sẽ giải tán, trong lòng lập tức hoang mang, mất đi phương hướng: “Tại sao họ lại đi? Là chúng ta làm sai rồi sao?”

 

Trong lòng tất cả mọi người căng thẳng và đầy lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trưởng thôn nói: “Không phải là vì chúng ta đâu, các giáo sư phải chuyển đi rồi, nghe nói họ cũng bắt đầu tự làm ăn riêng rồi!” Mô hình hợp tác trước đây dần giải tán, họ tự sản xuất, tự buôn bán đều tách lẻ.

 

Trưởng thôn có hơi tiếc nuối: “Nghe lãnh đạo huyện nói, những kinh nghiệm xây dựng nhà lưới này và một số giống cây cũng sẽ được phổ biến cho các thôn khác!” Trong đó, tài liệu trồng rau rất chi tiết, chỉ cần dựa theo làm là ai cũng có thể làm ra.

 

Lời này quả thực như đổ thêm dầu vào lửa. Đây là khu trồng rau đặc biệt, là cần câu cơm chính của thôn, họ đã giữ bí mật hai năm trời mới làm ra quy mô như vậy. Nếu phổ biến khắp nơi thì còn hòng bán được giá cao nữa sao?

 

Trưởng thôn nói: “Khi thời thế thay đổi, các người ngăn cản nổi sao? Mặc kệ thế nào, dù sao chúng ta cũng đã có nhiều kinh nghiệm hơn người khác hai năm rồi. Cùng lắm thì bán rẻ một chút, chung quy cũng không đến nỗi lỗ vốn!”

 

Người già trong thôn thở dài: “Làm tập thể nhiều năm như vậy, giờ tổ chức bỏ rơi chúng tôi, chúng tôi sợ lắm!” Cảm giác giống như người tới tuổi trung niên lại mất đi chỗ dựa vậy.

 

Trưởng thôn nói: “Chuyện này cũng không thể làm khác, thôn nào cũng phải cải tổ, sau này rồi sẽ tốt hơn thôi!” Ông ta nói lời này, nhưng trong lòng cũng chẳng có chút tự tin nào.

 

Trưởng thôn không để ai kịp phản ứng, dứt khoát nói: “Tất cả cán bộ thôn tập trung về ủy ban thôn họp ngay, chúng ta phải bàn bạc và sắp xếp cụ thể việc chia đất, hôm nay sẽ tiến hành phân chia cho bà con.”

 

Một khi đã bắt tay vào việc, thì phải làm thật nhanh gọn, dứt khoát. Lục Ngọc gật đầu đồng tình, lập tức bắt tay vào công việc. Có rất nhiều tài sản chung của tập thể cần phải kiểm kê, Lục Ngọc đã đưa ra một ý kiến, giúp trưởng thôn giải quyết được một vấn đề lớn nhất.

 

Một lát sau, các cán bộ thôn lần lượt bước ra, ngoài sân vẫn còn rộn rã tiếng bàn tán. Trưởng thôn dẫn theo mấy cụ già có uy tín nhất làng đi thực hiện việc phân định ranh giới ruộng đất. Vốn dĩ trưởng thôn làm việc rất công bằng, nay lại có thêm các bậc trưởng bối trong thôn giám sát, nên mọi người cũng không có ý kiến gì đáng kể. Ruộng đất đều được chia đều, Lục Ngọc, Phó Cầm Duy và Tiểu Tích Niên cũng được phân một phần. Dĩ nhiên, nhân khẩu càng đông thì càng có lợi, như nhà họ Phó chẳng hạn, họ được chia nhiều hơn. Lục Ngọc bảo mình không trực tiếp làm ruộng, vậy nên toàn bộ số đất này cô giao hết cho mẹ chồng quán xuyến! Mẹ chồng lập tức cười tủm tỉm nói: “Vậy được, mẹ sẽ đưa con tiền thuê đất.” Dù sao thì số tiền ấy cũng đủ cho chi tiêu một năm của cả nhà.

 

Việc chia đất diễn ra khá nhanh chóng, sau đó là khâu quan trọng nhất. Điều mà mọi người mong mỏi nhất chính là việc phân chia các tài sản tập thể: chuồng heo, nông cụ và máy kéo. Trưởng thôn tuyên bố: “Tất cả những thứ này trong thôn sẽ được đấu giá công khai, chỉ thu tiền mặt, không chấp nhận ghi nợ. Số tiền thu được sau khi bán sẽ chia đều cho bà con trong thôn.” May mà Lục Ngọc đã kịp thời đề xuất ý kiến này cho trưởng thôn. Nghe vậy, lòng mọi người cũng phần nào yên tâm, ai nấy đều cảm thấy rất công bằng. Tuy nhiên, vì chính sách đã có sự thay đổi quá lớn, nhiều bà con thôn dân vẫn còn hoang mang, chưa thực sự an lòng. Rõ ràng việc thông báo đã xong, đất đai cũng đã chia, mọi người có thể về nhà, nhưng không ai chịu ra về. Giờ đây ruộng đồng đã thuộc về nhà mình, có người vui mừng khôn xiết, cũng có người lại mang nỗi thất vọng, mất mát riêng. Bà con thôn dân thấy ba mẹ con Lục Ngọc vẫn còn ở đó, vội vàng chặn cô lại hỏi: “Ruộng nhà cô giao cho mẹ chồng làm hết rồi, vậy cô tính làm gì?” Lục Ngọc đáp: “Có lẽ tôi sẽ lên huyện mở một cửa hiệu nhỏ.” Vừa nãy cô đã đến gặp trưởng thôn và chủ nhiệm phụ nữ để xin thôi chức, hai vị ấy cũng không khuyên can cô.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu