Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 80

 

Lục Ngọc nói: “Có cần gọi lại cho chị hai không?”

 

Mẹ Lục xót tiền điện thoại, không chịu gọi nữa.

 

Theo mẹ Lục về tới bệnh viện, Phó Cầm Duy đã quay về. Lục Ngọc hỏi: “Tình hình sao rồi anh?”

 

Anh có người bạn học cùng thôn với chị cả. Vừa nãy, Phó Cầm Duy đã bắt chuyến xe buýt về thôn đó một lượt, rồi lại vội vàng bắt xe quay lại đây. Suốt quãng đường đi, chiếc xe buýt lúc nào cũng chật ních người.

 

Bộ áo quần của anh xộc xệch, nhăn nhúm cả, anh nói: “Hỏi thăm được rồi, cũng thật trùng hợp, người vợ của cậu bạn học cấp hai ấy lại thân thiết với chị cả, nên mới hay được khá nhiều chuyện.”

 

Người mà chị cả gả tới tên Tiết Thắng Lợi, là một gã trai ế, dựa theo lời trong thôn nói, dòng họ hắn không ra gì, cha hắn không phải hạng người tử tế gì. Cho dù trong tay có vài đồng bạc lẻ, ngay cả nhà thường thường bậc trung cũng chẳng ai muốn gả con gái cho hắn. Hết cách chỉ đành nhờ bà mai đến thôn khác dạm hỏi.

 

Chị cả Lục là người nổi tiếng đảm đang hiền thục ở thôn Đại Vũ, Tiết Thắng Lợi đã chấm chị ấy. Hắn đã đưa không ít tiền, ngay cả mẹ Lục cũng không biết đã đưa bao nhiêu, bởi hắn đưa thẳng cho bà nội Lục. Dùng số tiền đó, bọn họ đã xây nhà mới, chắc chắn là một khoản lớn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Chị cả Lục gả tới chưa được mấy tháng đã mang thai, Tiết Thắng Lợi là một gã ma men, sau khi uống rượu xong liền sinh sự gây chuyện. Cũng không biết chị cả chọc giận hắn ra sao, chỉ một lần xô đẩy đã khiến chị cả đang m.a.n.g t.h.a.i bị sảy mất, nghe nói còn là một mụn con trai.

 

Sau khi chuyện này xảy ra, Tiết Thắng Lợi vừa nhận lỗi, vừa chắp tay xin xỏ mãi, sự việc mới được dàn xếp êm thấm. Chị cả Lục gả tới thôn khác, không có người nhà mẹ đẻ chống lưng, cũng chỉ đành cam chịu số phận như vậy. Có lẽ do cơ thể bị tổn hại nặng nề, chị ấy cứ mãi không thể có thai.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cứ thế, Tiết Thắng Lợi ngày càng hung hăng, hống hách hơn, bắt đầu ngang ngược c.h.ử.i bới chị ấy. Mãi đến sau này, chị cả khó khăn lắm mới mang thai, lại sinh ra một bé gái. Tiết Thắng Lợi tức giận vô cùng, lúc làm hộ khẩu liền đặt cho con cái tên Tiết Tiện Hóa đầy ác ý.

 

Cái tên này quả thực khó nghe đến mức người trong thôn đã cười nhạo mấy năm trời rồi!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau

Dạo này nghe nói Tiết Thắng Lợi lại tòm tem bên ngoài, muốn ép chị ấy bỏ chồng. Chị cả vốn tính tình hiền lành, nhút nhát, nhưng gặp phải chuyện này thì chị ấy cũng quyết không để anh ta được như ý. Thế là Tiết Thắng Lợi ra tay đ.á.n.h đập chị ấy rất dã man.

 

Đánh người tới mức thoi thóp, Tiết Thắng Lợi mới hoảng sợ, vội vàng thuê xe đưa chị ấy về nhà mẹ, chỉ sợ chị cả Lục c.h.ế.t ngay trên đất nhà mình, làm bẩn danh tiếng gia đình anh ta!

 

Phó Cầm Duy kể lại mọi chuyện anh dò la được cho cả nhà nghe.

 

Cha Lục tức đến mức thở hổn hển nói: “Cái thứ ch.ó má đó, tôi liều c.h.ế.t với nó!”

 

Mẹ Lục cũng không sao kìm được nước mắt. Thật là táng tận lương tâm mà, đứa con gái khỏe mạnh gả đi, giờ thì thân tàn ma dại, trông không ra hình người nữa: “Con bé này, sao con lại cố chịu đựng như vậy, sao không về nhà nói với mẹ chứ. Cho dù mẹ có hèn nhát mấy cũng không thể để con sống với tên súc sinh đó!”

 

Tiếng khóc như truyền nhiễm, cháu gái của Lục Ngọc lúc này cũng nước mắt ngắn dài, thút thít không thôi. Không biết đứa trẻ này đã phải trải qua những gì ở nhà, ngay cả khóc cũng không dám khóc to, âm thanh nhỏ bé giống như mèo con, vô cùng đáng thương.

 

Lục Ngọc nói với Phó Cầm Duy: “Em phải đi tố cáo hắn tội cố ý sát hại người và ngược đãi tàn nhẫn.”

 

Phó Cầm Duy nói: “Người trong thôn ấy rất đoàn kết, nhưng cũng lắm bênh vực người nhà, dẫu cho kẻ ấy có là loại cặn bã, tội ác tày trời đi chăng nữa. Bạn học của tôi đã dặn đi dặn lại, chớ nên hành động nông nổi kẻo lại chuốc thiệt thân.”

 

Nếu không, Tiết Thắng Lợi cũng sẽ không ngang ngược đến thế.

 

Lục Ngọc muốn báo thù cho chị gái, không ngờ cửa ải đầu tiên đã gặp phải phiền phức. Tuy bên phía công an đã lập án, nhưng công an Trần đã nói rõ là họ không đủ người. Nếu thôn của Tiết Thắng Lợi bao che cho hắn, cho dù công an có tới, có lý cũng không thể giải anh ta đi được.

 

Nông thôn tương đối bảo thủ, sức mạnh tông tộc vô cùng lớn. Dựa vào mấy người ít ỏi, thế yếu như chúng ta, một người một ngựa mà đến đó, chẳng những không bắt được người, nói không chừng ngay cả mình cũng bị tổn hại.

 

Lục Ngọc nói: “Họ có người trong thôn chống lưng, chúng ta cũng có người trong thôn!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu