Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 98

 

Người của Tiết Gia Thôn vẫn đang đợi trưởng thôn dẫn Tiết Thắng Lợi và bà lão kia về.

 

Lần này trưởng thôn đã tìm đến chú út của mình, là người có triển vọng nhất Tiết Gia Thôn. Ông ta là sinh viên đại học công nông binh những năm đó, sau khi tốt nghiệp thì đi làm ở cục văn hóa, được ăn lương nhà nước đàng hoàng.

 

Sau khi chú út Tiết làm nên ăn ra, ông đón mẹ và em trai vào huyện làm công nhân, có địa vị và tiếng nói hơn hẳn những người làm nông như họ nhiều.

 

Hôm đó, Trưởng thôn Tiết biết nhà họ Lục bắt Tiết Thắng Lợi đi, rồi lại thấy bà Lưu khóc lóc om sòm, mới hay nhà họ Lục đã thực sự nổi giận.

 

Tiết Gia Thôn nhìn nhà mẹ đẻ của Lục Bình với con mắt khác. Chị ấy từng bị đ.á.n.h nhiều lần nhưng chưa từng tìm nhà mẹ giúp đỡ. Lâu dần, Tiết Thắng Lợi không hề sợ hãi, ra tay đ.á.n.h đập càng ngày càng thô bạo. Nào ngờ, lần này nhà họ Lục lại thật sự ra tay.

 

Nhà họ Lục dùng đến cả chiếc máy kéo, trưởng thôn, còn có các vị trưởng lão trong thôn, thậm chí còn dẫn theo mấy chàng trai lực lưỡng, nhất thời làm chấn động và trấn áp tất cả mọi người.

 

May mà họ đã đưa người tới đồn công an, nếu xử riêng, với cái thân thể bị tửu sắc bào mòn của Tiết Thắng Lợi, thì liệu có chịu nổi hay không còn là một câu hỏi lớn!

 

Sau khi những kẻ bị bắt đi, trưởng thôn của Tiết Gia Thôn mau chóng liên lạc với người quen khắp nơi, cho rằng trước tiên cứ đưa người ra đã rồi tính sau. Vốn dĩ ông không muốn để chú út ra mặt, cho rằng gang tốt nên dùng vào lưỡi dao, một mối quan hệ lớn như vậy mà dùng vào chuyện này thì hơi lãng phí.

 

Nhưng nhịn hai ngày, những người trong thôn không thể ngồi yên, hằng ngày cứ túm tụm lại bàn tán chuyện của Tiết Thắng Lợi, ông ta thật sự không tài nào nhịn nổi nữa, đành phải ngỏ lời với chú út.

 

Chú út nói chuyện này cứ để ông ta lo liệu.
Website TruyenLau.com
 

Người của Tiết Gia Thôn nghe vậy thì an lòng hẳn, ở nhà chờ đợi tin vui.

 

Rất nhanh chú út Tiết quay về, mọi người còn ngóng trông, kết quả lại phát hiện chỉ có một mình ông ta về.

 
TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trưởng thôn hỏi: “Tiết Thắng Lợi và bà lão Lưu đâu?”

 
TruyenLau
Chú út Tiết nói: “Không về được, nhà họ Lục đã đ.â.m đơn kiện rồi.”

 

Người nông thôn đều chất phác, ai nấy đều hiểu đạo lý 'dân không kiện được quan'. Khi chú út Tiết nói rằng hai vợ chồng thi thoảng cũng có xung đột, rằng về nhà nhất định sẽ giáo d.ụ.c Tiết Thắng Lợi một trận ra trò! Ông định bụng sẽ biến cái tội g.i.ế.c người không thành này thành chuyện xích mích vặt giữa hai vợ chồng.

 

Chỉ muốn giải quyết qua loa, miễn sao đưa được người từ đồn công an ra là được.

 

Ai ngờ nhà họ Lục vẫn một mực cố chấp, đệ đơn thẳng lên công an. Họ còn xin cưỡng chế, xem ra không tài nào cứu được người ra.

 

Chú út Tiết ở đồn công an liếc nhìn Tiết Thắng Lợi. Mấy ngày không tắm rửa, trên người anh ta bốc mùi chua lòm. Tóc tai bết dính mỡ, túm tụm vào da đầu, trông không khác gì một gã ăn mày.

 

Bà Lưu còn thê t.h.ả.m hơn. Đôi mắt sưng húp, vừa nhìn thấy chú út Tiết đã bắt đầu oán trách, rồi lại quay ra khóc lóc ầm ĩ khiến ông ta nhức cả đầu.

 

Trưởng thôn chau mày: “Làm gì có chuyện như thế! Thắng Lợi nó sai, nó cũng đã xin lỗi người ta rồi, hà cớ gì họ cứ phải khư khư không chịu buông tha mãi vậy?”. Cái thói bao che vô lối này đã thành lệ làng từ đời này sang đời khác.

 

Họ mặc kệ Lục Bình bị đ.á.n.h đến chỉ còn thoi thóp, chỉ cần ai dám bắt Tiết Thắng Lợi thì chính là không nể mặt cả cái thôn này: “Kiện thì kiện, có gì mà ghê gớm!”. Mấy người bên dưới cũng nhao nhao hưởng ứng: “Đúng đấy, cô ta còn không sinh nổi con trai cho thằng Thắng Lợi kia kìa, vậy mà dám hoạnh họe cái nỗi gì!”. “Đúng thế, đ.á.n.h cho hai cái bạt tai thì làm sao, chẳng lẽ chỉ mỗi con gái nhà họ Lục là quý giá à?”

 

Những kẻ ba hoa nói mấy lời đó đều là loại hóng chuyện không sợ rắc rối lớn. Ấy vậy mà mấy bà thím vẫn thường hay lê la khắp xóm, nhiệt tình buôn dưa lê nhất, lần này khi nghe tin bà Lưu bị bắt thì lại ngậm miệng chặt như vỏ sò, tuyệt nhiên không dám đả động gì đến chuyện nhà họ Lục nữa. Bởi vì họ không muốn vào tù. Cứ thế, những người lên tiếng phụ họa cũng thưa thớt hẳn đi.

 

Trưởng thôn lại hỏi: “Vậy thím Lưu thì sao, nhà họ Lục cũng đ.â.m đơn kiện cả bà ấy à?”. Dân làng bàn tán theo lời bà ta: không phải chỉ là nói đôi ba câu chuyện phiếm thôi sao, vậy mà cũng bắt người ta, rõ là họ Lục đang làm to chuyện rồi.

 

Chú út Tiết đáp: “Bà ấy phá hoại tài sản công cộng!”. Nhắc đến liền nổi giận đùng đùng: “Vốn dĩ bà ta chẳng có chuyện gì nghiêm trọng đâu, dạo này người ở đồn công an đều được cử đi chi viện học tập cả, chỉ cần không phải phạm tội tày đình thì đều sẽ được phê bình giáo d.ụ.c rồi cho về thôi!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu