Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 240

 

Bà con vừa nghe nói có tiền cũng khó mà mua được chiếc tủ lạnh, ánh mắt nhìn nó lại càng thêm thèm thuồng, nóng rực.

 

Quây quần bên chiếc tủ lạnh mới toanh, càng ngắm nhìn mọi người càng tấm tắc khen ngợi. Tiêu Thái Liên cùng ba cô con dâu thi nhau cất đồ đạc vào trong.

 

Bà còn dặn dò: “Sau này cứ thế mà bỏ đông sữa trâu, lúc nào muốn uống thì hâm nóng lại.”

 

Trưởng thôn đứng cạnh bên gật gù, thứ này đúng là hiện đại vượt xa tầm nghĩ của chúng ta rồi!

 

Ngay cả những người vốn hay hóng chuyện trong thôn, lần này nhìn xong cũng phải ngớ người ra. Bây giờ ai có thể sánh bằng nhà họ Phó nữa chứ! Nhìn xem người ta kìa, ngay cả thứ tốt như tủ lạnh cũng có thể sắm được.

 

“Nếu mùa hè cất chút rau vào, mùa đông sẽ có cái mà ăn rồi.”

 

“Lại còn có thể làm đông cả nước ngọt nữa chứ!”
TruyenLau.com
 

Ai nấy đều thi nhau kể ra những cái lợi của chiếc tủ lạnh, chỉ hận không thể rước về nhà mình ngay lập tức. Đáng tiếc có thích mấy cũng vô dụng, họ làm sao mua nổi.

 

Càng lúc mọi người càng cảm thấy hai vợ chồng Lục Ngọc thật sự tài tình, có thể kết giao được với con trai của xưởng trưởng trại heo, thảo nào người ta nuôi heo giỏi đến vậy, giờ thì ai cũng hoàn toàn tâm phục khẩu phục. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Có thể kết tình thân với người ở trại heo, quả đúng là xứng đáng được kiếm tiền.

 

Buổi trưa, Lục Ngọc nấu cho anh ấy món Cá Hương Thao.

  TruyenLau

Lưu Bàng ăn xong cũng phải thật sự nể phục. Lục Ngọc chỉ nấu hai bát cơm, một đĩa cá lớn, vậy mà anh ấy ăn sạch sành sanh không còn một mảnh xương.

 

Lưu Bàng mải miết ăn đến quên cả trời đất, ăn xong lau miệng nói: “Món này còn ngon gấp mấy lần cá hộp bán ngoài chợ!”

 

Vốn dĩ anh ấy luôn miệng khen cá hộp là món ngon nhất, bình thường chỉ khi các bác tặng quà thì may mắn lắm mới được ăn một hộp.

 

Hôm nay được ăn Cá Hương Thao. Xương cá đều được chiên giòn rụm, mang theo mùi thơm nồng của rượu nếp, thịt cá vừa chắc vừa dai, càng nhai càng cảm nhận được vị ngọt đậm đà.

 

Lưu Bàng ăn xong vẫn còn rất lưu luyến, anh ấy chỉ muốn đến dùng cơm ké mỗi ngày, nhưng ngại không tiện lời, ăn rồi thì lại thèm lần sau, biết phải làm sao đây?

 

Lục Ngọc cười nói: “Lần sau khi anh muốn ăn, tôi lại nấu cho anh nữa nhé?”

 

Lưu Bàng thở dài thườn thượt.

 

Ăn xong, Lưu Bàng nán lại một lúc, mới miễn cưỡng đứng dậy, trước khi đi còn không quên dặn dò đủ điều: “Có chuyện gì thì cứ báo tin cho tôi ngay.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lưu Bàng ở huyện, ngoài mấy người bạn công tử nhà giàu, cũng chẳng mấy khi kết giao bạn bè. Giờ thì anh ấy thân thiết với vợ chồng Lục Ngọc, có đồ ăn ngon, có thức uống đã đời, lại còn cùng nhau làm ăn phát đạt lần trước, qua lại nhiều nên tình nghĩa càng thêm gắn bó.

 

Nghe nói Lục Ngọc cho thuê căn nhà trong huyện, anh ấy vẫn có chút tiếc nuối, chỉ mong có thể sớm sắp xếp cho Lục Ngọc vào huyện sinh sống.

 

Anh ấy vừa rời đi, người trong thôn đều xúm lại hỏi thăm.

 

Lần này Lưu Bàng lái xe ô tô tới.

 

Chiếc xe đó còn “đỉnh” hơn cả máy kéo nhiều, còn có người lén lút hỏi Lục Ngọc: “Thím ơi, chàng Lưu Bàng này đã có gia đình chưa?” Chỉ hận không thể giới thiệu con gái nhà mình cho anh ấy.

 

Con gái trong thôn mà có thể gả vào trong huyện đã được coi là trèo cao rồi, huống chi người ta lại là con trai của xưởng trưởng. Tuy nghe có vẻ hơi vô vọng, nhưng biết đâu thử một chút lại thành công thì sao.

 

Lục Ngọc cười đáp: “Chuyện này, chúng tôi cũng không rõ nữa!” Mấy thím vẫn không chịu bỏ cuộc, định đợi lần sau Lưu Bàng tới sẽ hỏi cho ra nhẽ.

 

Phần đông mọi người đều giải tán, nhưng vẫn còn một số người nán lại, quây quần bên chiếc tủ lạnh.

 

Tiêu Thái Liên lau đi lau lại bên trong lẫn bên ngoài tủ lạnh không biết bao nhiêu lần!

 

Sau khi mở cửa tủ, nghe thấy tiếng động cơ ù ù lần đầu tiên vận hành, ai nấy đều cảm thấy thích thú đến lạ: “Chúng ta nào hiểu mấy thứ này, toàn đồ Tây đó!”

 

Thím Lưu hàng xóm ở bên cạnh phụ họa: “Ghê gớm lắm chứ, toàn là hàng hiệu cả, dùng dăm bảy năm, thậm chí cả chục năm cũng chẳng hỏng đâu.”

 

Chiếc tủ lạnh được người trong nhà yêu thích ra mặt.

 

Lục Ngọc về phòng, thay t.h.u.ố.c cho Phó Cầm Duy.

 

Phó Cầm Duy vốn có cơ địa tốt, những vết rách đáng sợ trước đây đã dần lành miệng, xung quanh vết thương cũng không còn sưng đỏ nữa.

 

Chẳng mấy chốc là sẽ bình phục hoàn toàn.

 

Lục Ngọc trông thấy cảnh tượng ấy, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Phó Cầm Duy nhìn Lục Ngọc, ánh mắt tràn đầy dịu dàng, nhẹ giọng bảo: “Anh đã nói là sẽ ổn thôi mà.”

 

Phó Cầm Duy nắm lấy tay Lục Ngọc, cả hai đều xúc động, lặng thinh hồi lâu. Tuy chẳng cất lời, nhưng từng hơi thở, từng nhịp đập của đối phương lại cảm nhận rõ mồn một.

 

Căn phòng nhỏ bỗng trở nên ấm cúng lạ thường.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu