Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 150

 

Chị Ba Phó nói: “Nói thật, Cầm Duy là mối ngon đấy, chỉ là tính cách hơi lạnh lùng thôi. Giờ cưới em về, trên mặt chú ấy đã có phần ấm áp hơn, lúc nhìn em còn biết cười nữa.”

 

Lục Ngọc lần đầu tiên nghe được những lời này: “Anh ấy thích em ư?”

 

Khóe miệng chị Ba Phó nhếch lên, nói: “Có gì lạ đâu, chuyện chú ấy thích em thì cả nhà đều biết rồi. Chỉ là chú ấy đi học quá lâu, không biết phải bắt chuyện với phụ nữ thế nào thôi!”

 

Ngừng một lát, chị ấy lại nói: “Trước đây bọn chị muốn nhờ chú ấy mua chút đồ lỗi giá rẻ ở cung tiêu xã, chú ấy chẳng thèm giúp. Bây giờ em bảo chú ấy mua ớt hay gia vị gì đó, có lần nào chú ấy không mua về cho em không?”

 

Có thể thấy Phó Cầm Duy quả là đối xử hai mặt.

 

Chị Ba Phó có tính hóng chuyện nhất, lại hay để ý. Nếu kể về những bằng chứng Phó Cầm Duy thích Lục Ngọc, nói tới ba ngày ba đêm cũng không hết. Trước đây chị ấy giữ những lời này trong lòng, chẳng biết nói với ai. Giờ đây được dịp xả ra, liền thao thao bất tuyệt.

 

Kết luận chỉ có một, Phó Cầm Duy đâu chỉ thích, đã yêu đến say đắm rồi!

 

Lục Ngọc nghe đến sững sờ.

 

Nghĩ lại Phó Cầm Duy vì cô đã làm rất nhiều chuyện, cứ âm thầm lặng lẽ, vậy mà cô lại hoàn toàn không hay biết.
TruyenLau.com
 

Ngược lại còn có chút cô phụ mảnh tâm ý này.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Ngọc cũng có vài phần tình cảm với anh, mơ mơ hồ hồ vẫn chưa dám phá vỡ. Cô nghe những lời chị Ba nói, trong lòng dấy lên một phen xao động không nhỏ.

 

Mặt Lục Ngọc quả thực quá đỏ, trên người cũng bị lửa hun mà toát mồ hôi, bèn lấy cớ về phòng thay đồ.
Website TruyenLau.com
 

Cô vừa đi, Phó Cầm Duy nhìn Lục Ngọc vội vã về phòng, chủ động tìm chị ba Phó hỏi: “Hai người nói chuyện lâu như thế, đã nói những gì vậy?”

 

Chị ba Phó cười, trêu chọc: “Hai vợ chồng chú thím cứ cự nự hoài là sao đây? Vừa nãy Lục Ngọc còn hỏi chú có thích em ấy không.”

 

Thích hay không chẳng phải đã bày ra rõ ràng rồi sao, còn cần phải hỏi từ miệng người khác sao?

 

Tim Phó Cầm Duy đập mạnh, hỏi: “Vậy chị trả lời cô ấy thế nào?”

 

Chị ba Phó nhìn dáng vẻ quan tâm của Phó Cầm Duy, lại không khỏi bật cười, đúng là ngọt ngào khiến người ngoài như chị ấy cũng phải thích thú.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chị ba Phó cười nói: “Chị ba còn có thể không thiên vị chú sao? Chị ba nói, chú thích em ấy lắm, còn lấy rất nhiều ví dụ, khiến Lục Ngọc xấu hổ đỏ mặt mà chạy về phòng rồi.”

 

Nói xong, chị ba Phó lại lấy thân phận người từng trải mà dặn dò: “Phụ nữ thì phải biết dỗ dành, có những lời chú không nói thì em ấy sẽ không biết đâu. May mà hai người đã kết hôn rồi, chứ nếu cứ qua lại như thế này, đứa nào cũng có cái tính im lặng không nói, sẽ khiến người ta lo c.h.ế.t đấy.”

 

Phó Cầm Duy nghe vậy lập tức hiểu ra: “Cảm ơn chị ba, vậy em nên làm sao đây?”

 

Chị ba Phó nghe vậy, liền đoán được quả nhiên hai vợ chồng có mâu thuẫn, nói: “Còn có thể làm sao nữa, dỗ thôi. Cứ thổ lộ lòng mình ra mới tốt, phụ nữ nào cũng xiêu lòng vì những lời ấy. Còn không được nữa thì mua hũ đào cho em ấy.”

 

Bây giờ chị ba Phó kinh nghiệm đầy mình, chỉ là kinh nghiệm này đều là chị ấy học lỏm được từ người khác. Năm đó, chị ấy cũng cưới xin một cách mơ hồ với anh ba Phó. Bây giờ con cái đã mấy tuổi rồi, mỗi ngày ra đồng làm việc, mệt c.h.ế.t đi được, cũng chẳng có thời gian mà chơi trò lãng mạn.

 

Thật sự đáng tiếc cho cả một mớ kinh nghiệm mà chị ấy học được từ chỗ người khác, bây giờ người có học vấn nhất trong nhà là Phó Cầm Duy lại tới thỉnh giáo chị ấy, có thể coi là hỏi đúng người rồi!

 

Chị ba Phó giảng một bộ lý luận suông cho anh.

 

Phó Cầm Duy nghe đến say sưa.

 

Anh ba Phó ở bên ngoài nghe được hai câu, cười phụt một tiếng, cũng không đi vào vạch trần chị ba. Năm đó họ qua lại còn ngốc nghếch hơn cả vợ chồng chú thím bây giờ.

 

Đúng là một người dám nói, một người dám nghe.

 

Phó Cầm Duy học được cả một mớ kinh nghiệm, đợi buổi tối làm xong tất cả mọi việc, anh mới về phòng.

 

Lục Ngọc đã lên giường rồi, nhưng cũng chưa ngủ.

 

Phó Cầm Duy ngồi bên giường, nói với Lục Ngọc: “Tiểu Ngọc, ngủ chưa, tôi có chuyện muốn nói.”

 

Tai của Lục Ngọc khẽ động, nhưng cô không mở mắt.

 

Phó Cầm Duy có cách khiến cô mở mắt, anh tới gần hôn cô một cái thật khẽ.

 

Lục Ngọc lập tức mở to đôi mắt tròn xoe: “Anh giở trò lưu manh!”

 

Phó Cầm Duy nói: “Tôi thích em.”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu