Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 418

 

Sau khi bác gái Lục nghe ngóng được chuyện, lại hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ vô cùng khinh thường. Cái kiểu ngồi mát ăn bát vàng thì không chịu, cứ nhất định phải đi sớm về khuya để kiếm tiền.

 

Mười ngày trôi qua thật nhanh, đã đến ngày bác gái Lục phải thanh toán tiền lãi cho mọi người, nhưng chẳng thấy cô chị họ có động tĩnh gì.

 

Bác gái Lục bèn gọi điện thoại trực tiếp cho chị họ, muốn bà ta mang tiền lãi tới.

 

Bà ta vẫn luôn kèn cựa với Lục Ngọc, chẳng khác nào cuộc đối đầu giữa gió tây và gió đông, xem ai mạnh hơn ai.

 

Bây giờ tiếng tăm của bà ta chẳng thể sánh bằng Lục Ngọc, chỉ đợi tiền lãi về tay, bà ta sẽ đi rêu rao một phen.

 

Trong lòng đang bứt rứt khó chịu, nào ngờ khi gọi điện thoại cho chị họ thì cứ đổ chuông mãi mà chẳng ai nhấc máy.

 

Bác gái Lục vừa về đến nhà đã thấy hơn ba mươi người tụ tập chờ bà ta phát tiền lãi.

 

Bác gái Lục đành nói: “Chị họ tôi có việc ra ngoài rồi, các vị chịu khó đợi thêm hai ngày nhé!” Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

“Sao tiền lại trễ hẹn như vậy!”

 

“Đúng đó, tôi còn đang trông tiền để chi tiêu.” Mọi người tỏ vẻ bất mãn, lẩm bẩm trong miệng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Bác gái Lục nói: “Thôi được rồi, ai mà chẳng có việc riêng chứ, các vị không tin tôi sao?”

 

Mọi người nghĩ bụng, tiền lãi mấy tháng trước đều được phát đúng giờ cả, chậm trễ một hai ngày chắc cũng chẳng sao. Thế là từng tốp kéo nhau về. TruyenLau.com

 

Những người này vừa đi khỏi, bác gái Lục lại càng thêm sốt ruột. Bà ta nhẩm tính kỹ lại, hai trăm tệ của chị dâu Lý là bà ta phải tự bỏ tiền túi ra trả, còn có mấy người khác đòi lại tiền, bà ta cũng đã móc tiền riêng ra. Cộng thêm số tiền mua dầu đậu nành phục vụ cho mấy hoạt động trước đó mà chị họ vẫn chưa trả.

 

Tổng cộng chị họ còn nợ bà ta hơn bảy trăm tệ.

 

Lần này gặp mặt, nói gì thì nói, bà ta cũng phải đòi lại cho bằng được món tiền đó.

 

Những lần trước, cứ đến hạn là chị họ tự động mang tiền tới từ rất sớm, chẳng cần bác gái Lục phải nhắc nhở. Vậy mà hôm nay đã đến ngày rồi, sao vẫn bặt vô âm tín?

 

Bác gái Lục lại gọi thêm hai cuộc nữa, vẫn không được. Bà ta thật sự không thể chờ đợi thêm, dù đưa hay không cũng phải báo cho bà ta một tiếng chứ. Bác gái Lục bồn chồn đứng ngồi không yên, bèn bắt xe đi thẳng vào huyện.

 

Hiện giờ ai nấy đều đang dõi theo Lục Ngọc dẫn dắt mọi người làm ăn kiếm tiền, nếu chỗ bác gái Lục mà có gì chậm trễ, chắc chắn sẽ bị thiên hạ cười chê cho mà xem.

 

Lúc này, bà ta chỉ mong sao mau chóng thu được tiền lãi về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bác gái Lục đến chỗ ở của chị họ trong huyện. Nào ngờ khi đến nơi, trong nhà không một bóng người, chỉ có một bà cụ đang quét dọn sân.

 

Bác gái Lục vội vàng hỏi thăm tin tức về chị họ từ bà cụ này.

 

Bà cụ nói: “Chuyển đi từ một tuần trước rồi!”

 

Nghe xong, bác gái Lục sợ điếng người, trái tim không khỏi run lên bần bật, tưởng như nghẹt thở, mắt trợn trừng, gương mặt đỏ lựng.

 

Thấy bộ dạng của bà ta, bà cụ vội vàng hỏi: “Cô không sao chứ?”

 

Từng cơn lạnh lẽo ập tới lồng n.g.ự.c bác gái Lục: “Sao lại vậy?” Bà ta đã đưa cho chị họ tổng cộng một vạn tệ. Người đi mất rồi, bà ta biết phải làm sao đây?

 

Bà cụ nói: “Cô ta thuê nhà tổng cộng có hai tháng thôi.”

 

Bác gái Lục kinh hãi: “Vậy chị ấy ở đâu?” Trước khi tới, bà ta còn đang mong thu được tiền lãi, giờ chỉ cần chị họ trả lại tiền vốn là được rồi! Nếu mất cả vốn liếng, bà ta biết giải thích với người trong thôn thế nào đây?

 

Trong lòng bác gái Lục vẫn giữ lại một tia hy vọng mong manh: Không đâu, không đâu, nhất định là bây giờ chị họ có việc gì nên mới chậm trễ thế thôi.

 

Chỉ là, vì sao lại không nghe điện thoại của bà ta chứ?

 

Bây giờ chỉ cần có thể liên lạc với chị họ, mọi chuyện đều dễ nói. Bàn tay của bác gái Lục ngày càng trở nên lạnh lẽo. Trong lòng bà ta dâng lên một dự cảm chẳng lành.

 

Bà cụ lắc đầu nói: “Cái đó thì tôi chịu!”

 

Bỗng chốc, mắt bác gái Lục tối sầm lại, suýt chút nữa ngã quỵ. Đến lúc này bà mới tá hỏa nhận ra, mình và cô chị họ chỉ liên hệ một chiều, ngoài cái địa chỉ chung chung ở huyện ra, bà ta chẳng biết thêm chút thông tin nào nữa.

 

Hi vọng cuối cùng của bác gái Lục hoàn toàn vụt tắt.

 

Vừa nghĩ tới số tiền chắt chiu của rất nhiều người đều tin tưởng gửi gắm cho bà ta, giờ lại bốc hơi sạch, bà ta chợt rùng mình.

 

Không được, tuyệt đối không thể để người trong thôn biết chuyện này, bằng không thì bà ta c.h.ế.t chắc!

 

Toàn thân bác gái Lục rã rời, đi chưa được mấy bước đã ôm mặt nức nở.

 

Họ hàng bên ngoại xưa nay không coi bà ra gì, cuối cùng cũng có một cô chị họ coi như có chút bản lĩnh, vốn dĩ cứ ngỡ có thể nương nhờ bà ta mà phất lên.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu