Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 144

 

Lục Ngọc nói: "Dạo này trên thị trường xuất hiện thêm một số đồng hồ hiệu Rome!" Số hàng này vừa tuồn ra, đồng hồ vốn dĩ hơn hai trăm tệ một chiếc, hàng giả hàng nhái chỉ bán với giá bảy tám chục tệ, rẻ hơn một nửa.

 

Hàng hóa ở cung tiêu xã và cửa hàng đều không bán được. Nói nghiêm trọng một chút, đây gọi là hành vi khoét vách chủ nghĩa xã hội.

 

Cảnh sát đang ráo riết điều tra!

 

Phó Cầm Duy nói: "Hình như tôi tìm được cứ điểm của ông ta rồi, ở ngõ số 48 nhà họ Lý."

 

Hôm đó Phó Cầm Duy và Lâm Hâm ở trong bệnh viện, anh đã nhìn thấy tờ giấy rơi ra từ trong túi ông ta có viết địa chỉ này.

 

Anh giả vờ tìm nhà, đến xung quanh số 48 dò hỏi hàng xóm.

 

Mấy bà hàng xóm vô cùng nhiệt tình, nói căn nhà số 48 đã có người thuê từ năm ngày trước, sau đó còn kéo Phó Cầm Duy lại tám chuyện một hồi lâu.

 

Những người hàng xóm này vốn mắt sáng như gương, thấy trên mặt Lâm Hâm có một vết sẹo liền biết không phải người tốt lành gì, giờ lại thấy Phó Cầm Duy nho nhã điềm đạm cũng muốn thuê nhà, liền có chút hối hận vì đã cho thuê nhà quá sớm. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Phó Cầm Duy hỏi vài câu đơn giản, những thông tin nhận được đều khớp với Lâm Hâm.

 

Lục Ngọc nghe anh kể xong, không ngờ lại có được thu hoạch như vậy, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Nếu có thể dò la được địa điểm và nơi trú ngụ của ông ta, thì quả thật là một bước đột phá lớn lao.

  TruyenLau

Cô nói: "Cảnh sát Trần còn nói loại người như vậy, một khi bị bắt phải ngồi tù đến hai mươi năm!"

 

Phó Cầm Duy đáp: "Vừa nãy quá vội, lát nữa tôi sẽ vào trong xem sao!" Anh nhân lúc xung quanh không có ai rồi lặng lẽ đi vào.

 

Lục Ngọc nghe vậy liền từ chối, nói: "Không được, như vậy quá nguy hiểm. Nhỡ bên trong có người thì sao?" Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

"Tôi sẽ cẩn thận một chút."

 

Lục Ngọc vẫn không chịu: "Anh nói Lục Kiều với Lâm Hâm có quan hệ tốt như vậy, liệu hai người họ có ở chung một chỗ không?"

 

Phó Cầm Duy đáp: "Chắc là không." Anh từng dò hỏi Lâm Hâm, phản ứng của đối phương không giống như giả vờ.

 

Lục Ngọc còn muốn ngăn cản, Phó Cầm Duy khẽ nhíu mày, nói: "Em lo lắng cho tôi?"

 

"Vậy thì tôi không quản nữa." Suy đi nghĩ lại, cô vẫn dặn thêm một câu: "Anh phải cẩn thận đấy nhé."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Cầm Duy nói: "Tôi biết rồi."

 

Hai người ăn vội đĩa mì đơn giản, sau đó cô cùng anh đến gần con ngõ nhà họ Lý giúp anh canh chừng, thống nhất nếu có người tới thì Lục Ngọc sẽ tìm cách giữ chân lại trước.

 

Phó Cầm Duy tìm cơ hội lẻn vào.

 

Trên đường đi, Phó Cầm Duy cẩn thận không phát ra bất cứ tiếng động nào. Quả là người lớn lên ở nông thôn, anh leo tường rất điệu nghệ.

 

Lần này cũng thuận lợi, không gặp phải ai cả. Một lát sau, Phó Cầm Duy đã đi ra.

 

Lục Ngọc thấy anh trở ra, tim vẫn còn đập thình thịch, đây là lần đầu tiên cô làm chuyện kích thích lại nguy hiểm đến vậy.

 

Mãi đến khi ra khỏi huyện lị, trên đường về thôn, cô mới dám hỏi: "Thế nào? Có tìm thấy gì không?"

 

Phó Cầm Duy nói: "Đủ để kết tội tử hình ông ta." Người ta thường nói 'phú quý cầu trong nguy hiểm', xem ra ông ta không phải dạng tầm thường, gan cũng lớn thật. Chỉ riêng đồng hồ Thụy Sĩ loại Rome đã có hơn tám mươi chiếc, lại thêm đủ loại băng cassette, băng ghi hình bị cấm, tính gộp lại số lượng quả thật kinh người.

 

Lục Ngọc nói: "Lần này xem ông ta còn làm thế nào nữa."

 

Phó Cầm Duy nói: "Chuyện này không cần điều tra sâu thêm nữa, để tránh vướng họa vào thân."

 

Lâm Hâm làm cái nghề này có trên có dưới, lại quan hệ phức tạp, những kẻ dính líu đến đều là hạng đầu trộm đuôi cướp, một khi điều tra kỹ, e rằng sẽ khơi ra cả một ổ.

 

Anh tự có cách khác, vừa có thể khiến phía trên biết được, lại không cần lộ diện. Phải tốn công phu sắp xếp một phen trắc trở như vậy mới có thể đảm bảo an toàn cho hai người họ.

 

Chỉ là cần phải tốn chút thời gian để thu xếp.

 

Bẵng qua mười ngày, vết thương của Lâm Hâm đã gần như lành hẳn, chỗ may trên tay cũng đã cắt chỉ. Dù chưa hoàn toàn bình phục nhưng ông ta đã không thể chờ đợi thêm!

 

Từ nhà tổ nhà họ Lục, ông ta đi thẳng tới nhà họ Phó.

 

Trưởng thôn dặn dò mấy bác lớn tuổi trong thôn để mắt tới ông ta, biết Lâm Hâm là một phần tử nguy hiểm, hễ ông ta có động thái gì lập tức gọi người đến can thiệp.

 

Dân làng vẫn rất tin tưởng và nghe lời trưởng thôn, chẳng mấy chốc ai nấy đều biết chuyện.

 

Ba anh em và ba chị dâu họ Phó vội vàng bỏ cuốc chạy về. Chú tư thì đang làm việc ở huyện, không thể để người khác ức h.i.ế.p Lục Ngọc.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu