Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 54

 

Món này vốn thịnh hành ở tương lai, nên vào thập niên 80 quả thực đã tạo nên một tiếng vang lớn. Ai nấy đều gặm say mê đến nghiện, chỉ chuyên tâm vào món này mà món ăn chính đặt trên mâm ngay cả đụng đũa cũng chẳng buồn.

 

Ăn xong, trong miệng vẫn còn lưu lại vị cay nồng, vị tê tê đầu lưỡi khiến người ta cứ mãi thòm thèm. Cứ như thể vừa dùng bữa xong đã muốn đợi đến bữa tiếp theo rồi.

 

Lý Dục Tài nhìn vẻ mặt của họ, cười không được khóc không xong, rồi sau đó liền cho họ địa chỉ. Mấy người bạn này cảm ơn anh ta rối rít, còn không ngừng khen anh ta là người nghĩa khí, có món ngon lại còn nghĩ tới bạn bè. Điều đó khiến Lý Dục Tài không khỏi tò mò, bởi anh ta còn chưa nếm thử một miếng nào, không biết mùi vị ra sao.

 

Bình thường, mấy người bạn của anh ta vốn rất kén chọn, đồ ăn tầm thường căn bản chẳng lọt nổi vào mắt họ. Vậy mà ai cũng tấm tắc khen ngon, hẳn là ngon thật rồi.

 

Anh ta thoáng hối hận, giá mà biết trước đã nếm thử một chút rồi.

 

Cúp điện thoại, ông nội anh ta liền hỏi có chuyện gì. Lý Dục Tài đáp: “Hôm nay con gặp được Lục Ngọc ạ.”

 

Ông cụ Lý lập tức ngồi bật dậy khỏi ghế sô pha, trách móc hỏi anh ta: “Sao con không nói sớm! Lục Ngọc bây giờ thế nào rồi?”

  Website TruyenLau.com

“Cô ấy đang bán cổ vịt ngoài phố ạ.”

 

Ông cụ Lý nghe xong, suýt nữa thì chảy nước mắt, chỉ cảm thấy con bé đáng thương vô cùng.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lý Dục Tài gãi mũi nói: “Bán chạy lắm ạ.”

 

Hai suất cổ vịt, cánh vịt lớn ấy đã lấy mất của anh ta tròn tám tệ.

 

Ông cụ Lý nghe xong, gật gù: “Người ta làm gì cũng được hết, con bé này quả là giỏi giang.” Nếu không phải trời đã tối, có lẽ ông ta đã muốn đích thân chạy qua đó xem thử rồi. Website TruyenLau.com

 

Lục Ngọc không hề hay biết rằng một buổi bán hàng của mình đã tác động đến lòng không ít người.

 

Kiếm được tiền lời, cô muốn tìm mua thêm cổ vịt để bán tiếp, nhưng ông cụ chủ hàng hôm đó có lẽ thấy món này khó tiêu thụ, nên chẳng thấy đâu nữa.

 

Lục Ngọc chỉ đành đợi Phó Cầm Duy tan ca rồi cùng nhau về nhà.

 

Tính toán lại số tiền vừa kiếm được, trừ đi vốn liếng, cô còn lại ngót nghét hai mươi tệ.

 

Một ngày đã kiếm được bằng tiền lương cả tháng của Phó Cầm Duy. Trên đường về, Phó Cầm Duy xách thùng và các thứ đồ giúp cô, thấy cô tươi rói liền hỏi: “Vui vậy sao?”

 

Lục Ngọc khẽ “Ừm” một tiếng.

 

Đây mới chỉ là phiên chợ nhỏ gần cung tiêu xã. Nếu vào chợ huyện, chắc chắn người mua sẽ càng nhiều hơn.

 

Về tới nhà, tuy mệt rã rời nhưng cầm chắc túi tiền, cô thấy lòng mình thanh thản hơn nhiều. Vừa mệt vừa khát, cô liền rót cho mình một ly nước lớn, uống cạn ừng ực.

 

Tiêu Thái Liên đang bồng cháu ra hiên phơi nắng, nghe mấy chị em hàng xóm xì xào rằng cô Lục Ngọc nhà họ đã về rồi kìa.

 

Nghe vậy, bà lập tức bế cháu quay về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Vào trong nhà, Lục Ngọc đang chà rửa cái thùng lớn mà cô mang theo lúc đi.

 

Tiêu Thái Liên hỏi: “Thế nào rồi con?”

 

Lục Ngọc đáp: “Đều bán hết cả rồi ạ.”

 

Bà nghe vậy, nét mặt tươi hẳn lên: “Thế thì tốt quá rồi!”

 

Và rồi, cô đưa hai tệ đã chuẩn bị sẵn cho mẹ chồng, giải thích: “Mẹ, đây là cả vốn lẫn lời của mẹ ạ.”

 

Tiêu Thái Liên chưa từng nghĩ sẽ có thể kiếm được nhiều như vậy. Bà mới đầu tư một tệ, không làm gì hết đã biến thành hai tệ. Mức lãi này thật sự quá lớn rồi!

 

Không riêng gì bà ta, những chị dâu khác cũng đã đầu tư tiền. Sau khi làm xong việc nhà, các chị liền chạy về. Vừa thấy Lục Ngọc, các chị đã nhao nhao hỏi: “Thế nào rồi, thím Tư ơi?”

 

Lục Ngọc đáp: “Cũng được ạ, đều bán hết rồi.”

 

Chị Ba Phó tiếc hùi hụi, ban đầu còn định ăn cho đã cái miệng, nhưng giờ thì ước muốn đó tan thành mây khói rồi.

 

Chị Hai Phó thì không màng chuyện ăn uống như chị Ba, chị hỏi thẳng: “Thế đã kiếm được tiền rồi sao, con?”

 

Lục Ngọc lần lượt đưa tiền đã chuẩn bị sẵn cho ba chị dâu, mỗi người hai tệ.

 

“Khoản đầu tư này của chúng ta coi như là xong một lượt. Lần này, cả vốn lẫn lời đều đã trao lại cho các chị rồi. Lần sau nếu ai muốn làm tiếp thì cứ đầu tư như cũ nhé.”

 

Túi mấy chị dâu thoạt đầu đều nhẹ tênh, tưởng chừng chỉ lấy một tệ này cũng đã tốn không ít công sức, nào ngờ lại trực tiếp kiếm được thêm một tệ mà chẳng cần làm gì. Tiền đẻ ra tiền, quả là quá lợi hại!

 

Chị Ba Phó nói ngay: “Thế thì hôm nay còn việc gì nữa không, bọn chị sẽ giúp thím làm cho!”

 

Chị ta vừa nhận ra, Lục Ngọc không chỉ nấu ăn ngon mà còn là một “thần tài bé nhỏ”. Nếu cứ ôm lấy “cái đùi” này, chẳng mấy mà cả nhà đã giàu có rồi!

 

Nghĩ như vậy, chị ta nói chuyện với cô cũng có thêm vài phần thân thiết.

 

Mấy chị dâu khác cũng đều nghĩ như vậy.

 

Chị Hai Phó thì nghĩ sâu xa hơn. Mỗi người góp một phần vốn, một đồng tiền bèn biến thành hai đồng.

 

Lục Ngọc chiếm sáu phần lợi nhuận, vậy số tiền còn lại sẽ là bao nhiêu?

 

Lục Ngọc nói: “Chuyện buôn bán này cũng đâu thể làm hằng ngày được.”

 

Bà Tiêu Thái Liên đứng cạnh đó nghe thấy, trong lòng hơi thấp thỏm, cứ nghĩ chuyện làm ăn đã làm phiền đến Phó Cầm Duy, bèn hỏi: “Sao vậy con?”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu