Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 476

 

Anh giờ đây không còn tăng ca nữa, thường về nhà sớm, hệt như một người chồng mẫu mực. Ở nhà anh còn tự tay nấu cơm, chuyên tâm chờ cô trở về.

 

Chỉ cần Lục Ngọc về muộn một chút, anh sẽ thở ngắn than dài, tựa như một người chồng "oán phu độc thủ khuê phòng", khiến Lục Ngọc vừa buồn cười vừa bất lực.

 

Chẳng còn cách nào khác, nhà đã có người chồng hay ghen tuông, cô đành phải về đúng giờ.

 

Những lúc rảnh rỗi, hai người cùng chăm sóc vườn hoa nhỏ trong nhà, hoặc dắt tay nhau tản bộ quanh khu vườn xanh mát của khu biệt thự.

 

Nơi họ sinh sống là một khu biệt thự cao cấp. Rất nhiều người cũng đã mua nhà ở đây, ai nấy đều ngưỡng mộ Lục Ngọc và Phó tổng.

 

Người xưa thường nói, người vừa có tiền liền sinh tật. Những vị đại gia giàu có ở Thâm Quyến này, mấy ai không mắc đủ thứ tật xấu. Chỉ có hai vợ chồng họ là vẫn một lòng một dạ, ân ái mặn nồng. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Thế nhưng, chỉ mới hơn một tháng trôi qua, Lục Ngọc liền cảm thấy toàn thân không chỗ nào thoải mái, sắc mặt cũng chẳng khá hơn là bao.

 

Mới vừa ăn chút đồ lại lập tức nôn ọe.

  Website TruyenLau.com

Phó Cầm Duy sốt sắng: “Em thấy không khỏe à, đợi anh một chút, anh đưa em đến bệnh viện ngay!”

 

Lục Ngọc khẽ "ừm" một tiếng, vẻ mặt tiều tụy, khiến Phó Cầm Duy xót xa đến cực độ.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Vừa nãy Lục Ngọc nằm ngủ một lúc, liền cảm thấy tức n.g.ự.c khó chịu.

 

Đến bệnh viện, bác sĩ thấy họ đã kết hôn, tiện thể hỏi qua tình hình sinh lý của Lục Ngọc. Cô kể lần cuối cùng "tháng ấy" đến đã là một tháng trước rồi.

 

Bác sĩ nói: “Vậy cô đi siêu âm trước đi, biết đâu lại là tin vui đấy!”

 

Lục Ngọc và Phó Cầm Duy đều ngây người ra.

 

Từ sau khi hai người có con trai đầu lòng, tuy không dùng biện pháp phòng tránh, nhưng mãi những năm sau này vẫn chưa có thêm tin vui nào.

 

Cả hai đều không nghĩ đến khả năng này, dù sao có một đứa con đã là quá đủ rồi, huống hồ con trai họ cũng vô cùng ưu tú, hiếu thuận và đáng yêu.

 

Họ cũng không có quá nhiều chấp niệm về chuyện con cái.

 

Ai ngờ, đã kết hôn mười năm, giờ lại có thêm con.

 

Hai vợ chồng lập tức đi siêu âm.

 

Bởi vì lời của bác sĩ khiến hai người đều rất căng thẳng. Sau đó nhìn thấy bác sĩ cầm máy dò qua dò lại, cuối cùng nói: “Hình hài nhỏ bé tròn trịa này chính là em bé rồi, phôi thai trông thật khỏe mạnh!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Ngọc ngẩn ngơ, cô lại sắp làm mẹ lần nữa sao?

 

Phó Cầm Duy thì mừng rỡ khôn xiết.

 

Đây ắt hẳn là món quà mà ông trời ban tặng họ nhân kỷ niệm mười năm ngày cưới, một phần cũng nhờ dạo đó Phó Cầm Duy đã hết sức tận tâm.

 

Lục Ngọc cũng được chồng đưa đi học hỏi những kiến thức cần thiết dành cho thai phụ. Thời bấy giờ, các thành phố lớn đã bắt đầu mở lớp tuyên truyền, phổ biến những điều này.

 

Tuy Lục Ngọc đã từng sinh nở trước đây, nhưng mọi chuyện đều mơ hồ, thành thử những điều được học bây giờ đều là kiến thức hoàn toàn mới mẻ đối với cô.

 

Phó Cầm Duy hớn hở nói: “Đứa nhỏ này đến thật đúng thời điểm.” Anh vẫn luôn mong có thêm con, nên giờ vui mừng khôn xiết!

 

Lục Ngọc khẽ thở dài: “Nhưng mà Tích Niên thì sao đây…” Bởi lẽ, lòng người mẹ bao giờ cũng tinh tế hơn cả, Phó Tích Niên đã làm con một bấy lâu, nay có thêm đứa em, chắc chắn sẽ có đôi chút tủi thân, hụt hẫng.

 

Phó Cầm Duy vỗ vai vợ, dỗ dành: “Em đừng suy nghĩ nhiều. Mau gọi điện báo tin cho thằng bé!”

 

Hai vợ chồng về nhà, Lục Ngọc ngẫm nghĩ một lát mới nhấc máy gọi đến trường thể thao.

 

Đầu dây bên kia, con trai cô đang trong giờ huấn luyện. Khi nghe tiếng chuông, cậu vội vã chạy tới, giọng hổn hển: “Mẹ, có chuyện gì thế ạ?”

 

Lục Ngọc nhẹ nhàng hỏi dò: “Tích Niên à, con có muốn có thêm một đứa em trai hay em gái không?” Cô cẩn trọng từng lời, dò xét thái độ của con trai.

 

Phó Tích Niên nghe xong mừng rỡ khôn xiết: “Có ạ, con muốn lắm!” Ở trường thể thao, cậu có tới bảy người anh lớn hơn.

 

Dù trong trường thể thao cũng có vài đứa nhỏ tuổi hơn, nhưng với cái vẻ ngoài trẻ con của mình, chẳng ai chịu gọi cậu bằng anh cả. Thế nên, nếu có một đứa em trai hay em gái ruột thịt, giấc mơ làm anh trai của cậu sẽ lập tức thành hiện thực: “Mẹ ơi, con muốn lắm ạ!”

 

Phó Tích Niên còn hăm hở nói thêm: “Nếu là em gái, con sẽ dắt em ấy đi chơi khắp nơi; còn nếu là em trai, con sẽ cùng em ấy rèn luyện thể thao.”

 

Ngay cả kế hoạch cho tương lai của đứa em cậu cũng đã nghĩ sẵn, thậm chí còn thúc giục mẹ: “Vậy chừng nào thì có em hả mẹ?”

 

Lục Ngọc khẽ ho khan một tiếng, cười đáp: “Cũng sắp rồi!”

 

Phó Tích Niên y hệt như cha mình, không nhắc đến thì thôi, chứ hễ nhắc đến là lại vô cùng sốt ruột mong chờ, ước gì ngày mai có thể bồng đứa em trai hoặc em gái về ngay cho cậu xem.

 

Lục Ngọc dặn dò: “Khoảng thời gian này, mẹ có lẽ sẽ không thể đến thăm con được đâu nhé.”

 

Phó Tích Niên ngoan ngoãn đáp: “Dạ, con biết rồi ạ. Con có thể tự lo tốt cho bản thân mà, mẹ đừng lo!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu