Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 141

 

Phó Cầm Duy thường xuyên giúp đỡ những người già trong thôn chuyển đồ, trẻ con cũng thích quấn quýt chơi đùa cùng anh, nên anh có tiếng tăm rất tốt trong thôn. Trưởng thôn tin tưởng giao phó mọi chuyện cho anh một cách yên tâm.

 

Trưởng thôn còn dặn dò: "Cậu bảo thằng cha đó ngậm miệng lại đi, nó tỉnh lại là lại la hét om sòm, vừa nãy cô y tá đã chạy vào đến ba lần rồi." Cứ thế này thì làm sao được?

 

Phó Cầm Duy cười đồng ý.

 

Lục Ngọc cùng trưởng thôn đứng đợi bên ngoài. Ca phẫu thuật của Lâm Hâm đã hoàn tất, ông ta có thể xuất viện. Sau này chỉ cần đến trạm y tế để khử trùng vết thương là được.

 

Hiện giờ ông ta chưa xuất viện là vì đang chờ người đến nộp tiền. Hai người họ ở bên ngoài chưa lâu thì đã thấy bác gái Lục khóc lóc chạy bổ vào bệnh viện, hỏi lớn: "Em trai tôi thế nào rồi?"

 

Trưởng thôn đáp: "Đã không sao rồi."

 

Bác gái Lục trừng mắt nhìn Lục Ngọc: "Cái đồ sao chổi! Nhà bọn tao dính dáng đến mày là không có chuyện tốt đẹp gì. Nếu em trai tao có mệnh hệ gì, mày đừng hòng yên ổn với tao!"

 

Trưởng thôn đứng bên cạnh không chịu nổi nữa: "Nếu không phải em trai cô trêu chọc Lục Ngọc, làm gì có chuyện này xảy ra. Vừa nãy nếu không phải Tiểu Ngọc móc năm đồng tiền viện phí ra thì cậu ta đã c.h.ế.t rồi. Tôi thấy Lục Ngọc còn biết điều hơn cô đấy."

  TruyenLau.com

Đương nhiên bác gái Lục không dám đôi co với trưởng thôn, chỉ đành đi vào nộp tiền. Số tiền bà ta dùng không phải của mình, trong ví của em trai bà ta có một xấp tiền mười đồng ngay ngắn, tổng cộng đến cả nghìn tệ.

 
TruyenLau.com
Sau khi vào, bà ta nộp tám mươi đồng tiền phẫu thuật. Dưới yêu cầu của trưởng thôn, bà ta đã trả lại cho Lục Ngọc năm đồng.

 

Bác gái Lục nói: "Lục Ngọc làm người ta bị thương, lẽ nào cứ thế mà bỏ qua sao?"

 
TruyenLau
Lục Ngọc đứng bên cạnh đáp: "Vậy bà muốn thế nào?"

 

Trong lòng bác gái Lục dâng lên nụ cười mỉa mai đến vặn vẹo, bà ta nói: “Không phải cô giỏi thưa kiện lắm sao, chuyện này thế nào cũng phải đưa cô tới đồn công an mà giam mươi bữa nửa tháng!”

 

Bác gái Lục từng bị giam, bà ta biết sự đáng sợ của nơi đó. Một khi bị bắt, cho dù được thả ra, bà ta không tin Phó Cầm Duy có thể không còn chút vướng mắc nào với cô.

 

Bây giờ con gái bà ta đã chạy đi biệt xứ, không biết đang chịu khổ cực gì bên ngoài. Ngược lại, Lục Ngọc cùng chồng lại sống hạnh phúc, vui vẻ, điều đó không khiến bà ta chướng mắt mới là lạ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trước đây muốn dạy dỗ Lục Ngọc nhưng không có cơ hội, bây giờ thời cơ đã đến, bà ta tuyệt đối không thể bỏ lỡ. Dù sao thì em trai bà ta nằm trong bệnh viện là bị thương thật sự.

 

Trưởng thôn đứng bên cạnh mắng: “Đầu óc cô bị úng nước rồi hay sao vậy? Em trai cô trêu ghẹo phụ nữ đã có chồng, bị người ta xử lý thì cô phải che giấu đi cái xấu hổ đó, sao còn đi rêu rao ra ngoài?”

 

Vẻ mặt hả hê của bác gái Lục cứng đờ. Bà ta còn rất nhiều lời muốn nói nhưng trưởng thôn ở đây, bà ta không dám hé răng.

 

Chỉ đành nén giận, định đợi trưởng thôn đi rồi sẽ tìm họ giải quyết cho ra nhẽ.

 

Bác gái Lục nói muốn vào phòng bệnh. Vừa vào, chỉ có một mình Phó Cầm Duy đứng phía trước. Họ đi vào khiến Lâm Hâm run cầm cập. Sau đó bác gái Lục bắt đầu làm ầm ĩ lên.

 

Trưởng thôn thực sự thấy mất mặt, bèn quay gót đi trước!

 

Phó Cầm Duy cũng cùng Lục Ngọc đi ra ngoài. Đi tới chỗ không người, anh nói với Lục Ngọc: “Tôi đã thăm dò ông ta rồi, có lẽ không phải rửa tiền, chỉ là buôn lậu thôi.”

 

Lục Ngọc nghe xong, nghĩ vậy tức là từ tập thể trở thành cá thể, huống hồ buôn lậu đang bị nghiêm trị.

 

Cô nói: “Anh thật sự rất thông minh!”

 

Cô biết tiền của Lâm Hâm có lai lịch bất chính là nhờ manh mối xuyên sách. Nhưng Phó Cầm Duy hoàn toàn là tự mình suy đoán ra, còn dùng lời nói để dò la nội tình của Lâm Hâm.

 

Quả nhiên, người nào mà đỗ được đại học vào cái thời những năm 80 ấy, đâu phải hạng tầm thường.

 

Phó Cầm Duy và Lục Ngọc cùng bác gái Lục lần lượt trở về thôn.

 

Dưới sự khuếch đại trắng trợn của bác gái Lục, cả thôn đều biết chuyện Lục Ngọc ra tay xử lý Lâm Hâm.

 

Trong thôn có kẻ khen người chê về chuyện này. Có người nói Lục Ngọc quá đanh đá, thiếu nết na của phụ nữ, tức giận lên ngay cả bác gái cũng dám động thủ, họ lục lại những chuyện trước đây ra nói.

 

Nhưng danh tiếng của Lâm Hâm ở trong thôn thực sự quá kém cỏi, những người nói Lục Ngọc chỉ là thiểu số, phần lớn vẫn nói Lâm Hâm đáng đời.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu