Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 134

 

Người trong thôn vốn không ưa Lâm Hâm. Bản tính gã ta vốn hung hãn, lúc đ.á.n.h người có thể đ.á.n.h đến c.h.ế.t, còn người khác đ.á.n.h nhau thường chỉ là dạy dỗ một trận cho hả giận. Gã ta đ.á.n.h nhau với ai cũng như thể liều mạng vậy!

 

Có người kéo chị ba Phó lại, nói nhỏ: “Cô không biết đâu, cậu ta về vì chuyện của con Lục Kiều đấy. Vừa nãy còn tới nhà tổ họ Lục, đ.á.n.h cả anh rể chị gái mình nữa.”

 

Lâm Hâm thích cháu gái Lục Kiều, chuyện này ai cũng biết. Nghe đồn năm đó gã ta kiêu căng khó bảo, nhưng Lục Kiều lại thân thiết với gã ta. Mỗi năm Lâm Hâm đi làm ăn xa đều gửi đồ về cho cô ta, có lúc là sữa bột, sữa mạch nha, có lúc lại là váy hoa, giày da.

 

Lúc đầu Lục Kiều mất tích không gây ra sóng gió gì lớn trong thôn, mọi người còn tưởng cô ta đến nhà cậu. Bây giờ Lâm Hâm lại khí thế hừng hực quay về, ngay cả chị gái, anh rể cũng dám đánh, rõ ràng là muốn gây sự.

 

Sắc mặt chị ba Phó biến đổi: “Chắc không phải là tìm con Lục Ngọc nhà tôi gây phiền phức chứ? Tôi phải quay về nhắc nhở con bé một chút mới được.”

 

Thực ra Lục Ngọc không hề đắc tội gì với Lục Kiều. Nhưng Lâm Hâm quá nguy hiểm, lối suy nghĩ của gã ta cũng khác thường, nhỡ đâu gây phiền phức, vẫn phải đề phòng một chút.

 

Chị ba Phó về đến nhà, vội vàng chạy đi nói cho Lục Ngọc biết chuyện.

 

Lục Ngọc đáp: “Cảm ơn chị ba, em sẽ cẩn thận ạ.”

 

Chị ba Phó nhìn thái độ bình thản ung dung của cô, liền nói thêm: “Người này tà tính lắm, lúc đầu gã ta rời khỏi thôn, rất nhiều người đều thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ lại quay về.” Lại còn là để báo thù nữa chứ.
Website TruyenLau.com
 

Lục Ngọc đáp: “Lục Kiều bỏ đi, không liên quan gì tới em.”

 

Chị ba Phó nghĩ tới Lục Kiều liền có chút bực bội trong lòng, hầu hết người trong thôn cũng đều có chung ý nghĩ này: “Tuy nói vậy, chỉ sợ Lâm Hâm lại không nghĩ như thế.” Thấy Lục Ngọc chẳng chút lo lắng gì, bà chị cũng không muốn làm khó cô thêm. Website TruyenLau.com

 

Chị ba nhìn mấy mẻ rau cải Lục Ngọc vừa mới muối, bắt đầu quét đều bột ớt và các thứ gia vị khác lên từng lá cải. Trông thật ngon mắt.

 

Chẳng biết sao Lục Ngọc lại khéo léo đến vậy, ngay cả muối rau cũng làm khác hẳn người ta.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Lục Ngọc biết bà chị thèm thuồng, thấy chị cứ ngắm mãi, bèn dùng con d.a.o con cắt một miếng, đưa cho.

 

Vì mai sẽ dùng ngay, nên không cho quá nhiều muối!

 

Chị ba Phó cầm một miếng đưa vào miệng, quả nhiên giòn sần sật, vị mặn ngọt vừa phải, lại thêm chút cay the, ngon hơn hẳn hai hũ dưa muối ở nhà bà. Bà chị tấm tắc khen: “Món dưa muối này ăn kèm với cháo thì còn gì bằng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nếu rau cải trắng mà làm ra được mùi vị như vầy, bà chị ăn hoài cũng chẳng biết chán là gì.

 

Chị ba Phó vừa bước ra sân đã thấy anh ba và Phó Cầm Duy đang trò chuyện rôm rả.

 

Bà chị vừa rời khỏi bếp, chỉ còn lại mình Lục Ngọc, Phó Cầm Duy liền bước vào.

 

Anh ba Phó đứng ngoài hỏi vợ: “Vừa nãy em lại ăn món gì mà khen ngon thế?” Anh đứng ngoài sân cũng nghe loáng thoáng, bụng dạ tự nhiên cũng thấy cồn cào.

 

Đáng tiếc, phận anh chồng đâu thể thân thiết quá với em dâu.

 

Chị ba Phó kể lể một hồi ngoài sân vẫn chưa đã cơn thèm, nghe chồng hỏi liền kể chuyện mai Lục Ngọc sẽ làm há cảo. Anh ba Phó nghe xong mắt sáng rỡ, vội vàng kéo vợ giục về.

 

Bà chị ngớ người, anh ba đã nói: “Chúng ta ngủ sớm một chút đi, mai mở mắt ra là có há cảo ăn rồi. Nhanh nhanh nhanh lên nào!” Anh ấy cứ nôn nóng như đứa trẻ, chẳng thể chờ thêm chốc lát.

 

Chị ba Phó: …

 

Sau đó bà chị bị anh ba kéo vội về phòng, chỉ mong nhắm mắt lại rồi mở mắt ra là có ngay há cảo để thưởng thức!

 

Trong gian bếp nhỏ, Phó Cầm Duy nhìn Lục Ngọc đã nhào bột xong xuôi, sáng mai chỉ cần điều chế nhân, cán vỏ là có thể gói há cảo ngay.

 

Phó Cầm Duy lên tiếng: “Ngày mai tôi sẽ gói há cảo cùng em.”

 

Lục Ngọc nghe vậy, khóe môi khẽ cong lên nét cười, đáp: “Được thôi ạ.”

 

Yết hầu Phó Cầm Duy khẽ nhúc nhích, lặng lẽ nhìn cô.

 

Lục Ngọc xong việc, thu dọn bếp núc một chút cho gọn gàng. Tránh để chậu mâm bừa bộn khắp nơi, kệ bếp không ai dọn dẹp, lỡ Tiêu Thái Liên nhìn thấy lại không vui.

 

Lục Ngọc thu dọn thoăn thoắt, rửa tay xong xuôi rồi cùng Phó Cầm Duy ra ngoài.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu