Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 443

 

Lục Ngọc mua nhà ở tỉnh cho người nhà. Nghe nói phải nợ ngân hàng hai mươi năm, dân làng đều xì xào: “Thế thì có mà ngủ không yên giấc được!”

 

“Yên giấc chứ sao không! Người ta vay ngân hàng còn ngủ ngon lành đó thôi!”

 

“Cũng liều lĩnh quá, trả hết tiền thì đã bạc đầu mất rồi!”

 

“Thứ như nhà cửa có bao giờ hỏng đâu, mình không ở được thì còn có con trai, con trai sau này còn sinh cháu. Ấy dô, bao giờ thì tôi mới có nhà ở tỉnh đây chứ!”

 

“Bà cứ mơ đi!”

 

Người thông minh trong thôn cũng chẳng ít, ai nấy đều biết Lục Ngọc không phải người bình thường.

 

Ban đầu Lục Ngọc từng khuyên họ không nên vay tiền, họ không nghe lời cô, quả nhiên sau đó đã xảy ra chuyện!

 

Nhìn những năm qua, Lục Ngọc chưa từng làm chuyện gì không đáng tin cậy cả. TruyenLau

 

Lần này cô ấy lại mua nhà cho chị gái, anh chị dâu, người trong thôn không ai còn ngồi yên được nữa!

 

Họ không dám tự mình quyết định, nhưng có thể đi theo bước chân Lục Ngọc, bởi cô chắc chắn sẽ không hại người nhà mình.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cộng thêm việc làm chân vịt cay, trồng rau trái vụ cũng kiếm được chút đỉnh, mỗi nhà góp vào vẫn đủ tiền mua một căn.

 

Họ vội vàng đi tìm Tiêu Thái Liên và mẹ Lục để bàn bạc, hỏi xem có thể nhờ các bà tiện thể hỗ trợ giúp đỡ không. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Tiêu Thái Liên không muốn rước họa vào thân. Về sau có lời thì không sao, lỡ mà lỗ vốn thì chắc chắn sẽ bị oán trách.

 

Ai ngờ người trong thôn lại thành khẩn đến vậy, thấy Tiêu Thái Liên ngần ngại, họ vội vàng bày tỏ thái độ: “Thím ơi, thím cứ giúp chúng tôi mua là được rồi, cho dù không có lời, chúng tôi có căn nhà ở tỉnh, nói ra cũng có mặt mũi hẳn, hơn nữa nhà vĩnh viễn vẫn là nhà mà!”

 

Tiêu Thái Liên thấy mọi người thành khẩn như thế, liền nói với Lục Ngọc một tiếng. Lục Ngọc nói: “Mua nhà không phải chuyện nhỏ, mọi người có thể tự mình đến đó xem thử!” Sau đó cô còn cho một địa chỉ ở tỉnh, bảo họ tự đến xem.

 

Mua hay không thì họ tự quyết định.

 

Lục Ngọc đã cho địa chỉ, mấy người có ý muốn mua nhà trong thôn bèn mua vé tàu hỏa lên tỉnh xem, tổng cộng có năm hộ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người trong thôn đều chờ họ trở về.

 

Đợi một ngày rưỡi sau, đám phụ nữ ấy mới về tới. Người trong thôn vội vàng xúm lại hỏi: “Thế nào rồi? Có tốt không?”

 

Mấy thím ấy nghe hỏi, mắt đều sáng rực: “Tốt lắm chứ! Nhà thông thoáng hai mặt nam bắc, trong nhà còn có nhà vệ sinh riêng, dưới lầu là trạm xe buýt, đi mấy bước là tới chợ búa rồi. Đợi chúng tôi mua nhà xong xuôi, dọn dẹp lại tươm tất, vụ thu kết thúc là tôi phải lên đó ở mấy bữa mới được.”

 

Người trong thôn nghe vậy càng thêm xao động: “Thế bao nhiêu tiền?”

 

“Tôi với Tiểu Hạ đã nhanh chân mua được hai căn tám mươi mét vuông cuối cùng ở lầu hai, còn họ thì mua căn sáu mươi mét vuông. Tiền trả trước đều là năm trăm đồng, tôi mỗi tháng trả góp ba mươi hai đồng, còn họ thì hai mươi lăm đồng!”

 

Họ mua xong, những người khác trong thôn cũng d.a.o động. Tối đó, hơn nửa thôn đều trằn trọc không ngủ, suy nghĩ chuyện lên tỉnh mua nhà!

 

Chuyện Lục Ngọc mua nhà ở tỉnh hoàn toàn gây xôn xao khắp thôn.

 

Thôn nghiên cứu tới nghiên cứu lui, rốt cuộc ngoài năm người mua nhà đầu tiên, sau đó chỉ có vỏn vẹn ba người dám bỏ tiền ra mua tiếp!

 

Ai cũng biết nhà ở tỉnh thì tốt, nhưng tư tưởng chung của bà con là đã mua nhà thì nhất định phải dọn tới ở. Họ không có ý định vào tỉnh sinh sống, vậy thì mua nhà làm gì cho phí phạm?

 

Hơn nữa giá cả lại đắt đỏ, tiền trả trước đã lên tới mấy trăm bạc, chưa kể mỗi tháng còn phải trả góp đều đặn. Chỉ riêng khoản này thôi cũng đã khiến nhiều người chùn bước rồi.

 

Kỳ thực, nếu góp lại thì mọi người vẫn có đủ tiền, chỉ là họ tiếc của, muốn giữ tiền trong tay phòng thân.

 

Chuyện này lan truyền khắp nơi, Lục Ngọc cũng nghe ngóng được, nhưng cô chẳng mấy bận tâm, chỉ nói: “Mua nhà là chuyện lớn, mọi người suy tính cẩn thận cũng là lẽ thường thôi mà!”

 

Đại khái là còn vương vấn ám ảnh từ đợt vay mượn trước, giờ đây ai nấy đều không dám liều lĩnh đầu tư.

 

Đặc biệt là bà cụ Hàn. Sau khi bác gái Lục phát điên, toàn bộ số tiền của bà cụ Hàn mất trắng, chỉ cần nghĩ tới chuyện ấy là bà lại khóc nức nở, hai nghìn tệ chứ ít ỏi gì!

 

Con cháu trong nhà đều oán trách bà cụ, hết cách đành phải chia nhà chia cửa, hoàn toàn tước đoạt vị thế chủ gia đình của bà.

 

Bây giờ bà cụ Hàn chẳng dám ra khỏi nhà, cứ nghĩ rằng ai ai cũng đang cười nhạo mình.

 

Lục Ngọc nhận được điện thoại của Phó Chi, bà Phó nói siêu thị của mình đã khai trương, mời cô cùng người nhà đến chơi.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu