Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 320

 

Chị ấy có cái tính nết, càng nhiều người nhìn mình, chị ấy càng hưng phấn, liền nói: “Chuyện nhà chị cả ấy, không phải anh cả đã thay thế vị trí công việc của Cầm Duy sao?”

 

Khi đó, chị ấy còn có phần bất mãn, một nhà nhiều con trai như vậy, sao lại để anh cả nhận suất công việc này chứ?

 

Nhưng hết cách, đến chồng mình cũng ủng hộ, mấy chị em phụ nữ bọn họ cũng ngại bới móc làm gì.

 

Hơn nữa, chị cả bình thường cũng hay nấu đồ ngon lấy lòng mọi người, lâu dần chị em cũng thôi bàn tán.

 

Họ cũng đâu phải người không biết điều.

 

Chị ba Phó kể tiếp: “Trong nhà chị cả, chẳng rõ họ biết bằng cách nào, liền lập tức tìm tới chị cả, nói muốn dùng hai mươi tệ mua lại suất công việc này cho em trai ruột của chị ấy. Họ nói em trai chị ấy khó tìm đối tượng, muốn mượn công việc này để tìm một mối tốt!”

 
TruyenLau.com
Cung tiêu xã không phải nơi người bình thường có thể vào, chỉ cần có thể đặt chân vào đó, bà mai đều có thể giẫm nát bậc cửa nhà.

 

Đương nhiên chị cả không chịu, nếu không phải chị ấy đang m.a.n.g t.h.a.i có được chút ưu thế, công việc này chưa chắc đã rơi vào tay anh cả. Website TruyenLau.com

 

Hơn nữa, hai mươi tệ nghe có vẻ không ít, nhưng một tháng lương ở đó đã bằng hai mươi tệ rồi, ai lại thiếu khoản tiền nhỏ đó chứ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Dù chị cả có chút lung lay, Tiêu Thái Liên cũng đâu phải người hiền lành gì, tuyệt nhiên sẽ không đồng ý chuyện này.

 

Chị ba Phó hơi coi thường thân thích bên nhà mẹ đẻ của chị cả.

 

Lục Ngọc liền hỏi: “Vậy sau đó thì sao ạ?”

 

Phó Chi và mẹ Lục ở bên cạnh cũng đang nghe rất hăng say. Chị ba đáp: “Thì ở nhà quậy lên chứ sao.”

 

Vốn dĩ có ai nỡ cho con gà mái đẻ trứng vàng của mình cho người khác bao giờ.

 

Nhà mẹ chị ấy thật không nên nói chuyện này ra.

 

Chị ba Phó nói: “Em kết hôn muộn, rất nhiều chuyện em không biết đâu. Chị nghe nói, năm đó khi anh cả hỏi cưới, nhà họ còn muốn sính lễ gấp đôi! Cuối cùng không biết đã giải quyết như thế nào.”

 

Nếu gặp phải chuyện đó, đã định hôn rồi mà lại không thành, thì e rằng cả đời này của chị cả khó bề yên ấm.

 

Lục Ngọc không biết chi tiết bên trong, thảo nào trong lòng chị cả vẫn canh cánh một nỗi hổ thẹn, nên cực kỳ nghe lời mẹ chồng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hóa ra là vì vậy.

 

Bây giờ nhà mẹ chị cả thấy con gái sinh liền hai đứa con trai cho nhà họ Phó, trong bụng còn đang mang một đứa nữa, nhà mẹ liền cảm thấy chị ấy là “công thần” của nhà chồng, nên bắt đầu đòi hỏi, ra điều kiện.

 

Mẹ Lục nói: “Người lớn mà không đi khuyên can, ngược lại còn gây rối cho nhà cửa không yên, thật chẳng ra làm sao!”

 

Chị ba Phó liền đáp: “Bác tưởng ai cũng sáng suốt như bác sao, trong thôn này có biết bao nhiêu người già vẫn còn cổ hủ lắm.”

 

Chị ba Phó có vẻ hơi hãnh diện, lúc ở nhà mẹ ruột chị ta rất được cưng chiều, lấy chồng cũng chẳng phải chịu cảnh thiệt thòi.

 

Chị ta vẫn thường hay tám chuyện với mọi người, trong số những người chị em của mình, chị là người có duyên may mắn nhất trong chuyện hôn nhân, đi đâu cũng được nở mày nở mặt.

 

Nghe xong, Lục Ngọc liền hỏi: “Có cần em qua xem thử không? Nghe chị ba nói, bên ấy vẫn đang om sòm lắm.”

 

Lục Ngọc vừa định đứng dậy, đã bị chị ba Phó kéo lại: “Ối giời, cục cưng của chị ơi, bây giờ em đang mang thai, tuyệt đối không được ra ngoài đâu nhé. Lỡ xảy ra va chạm gì, chị làm sao mà gánh vác nổi trách nhiệm này!”

 

Sở dĩ chị ta không đi giúp mẹ chồng là vì thừa biết một mình bà có thể xử lý được.

 

Lục Ngọc gật đầu, nói: “Vậy chúng ta cùng đi làm bánh màn thầu đi!” Hôm nay nhà họ Phó cãi nhau, chắc chẳng còn tâm trí nào mà nấu cơm, nên cô định giúp họ một tay.

 

Chị ba Phó nghe xong, lập tức nói: “Chị nhào bột là giỏi nhất đó nha.” Rồi vui vẻ bắt tay vào việc.

 

Nếu không thì chị ta cũng ngại ăn, làm chút việc, có vẻ cũng hào hứng hơn hẳn.

 

Họ nhào bột đợi lên men, sau đó còn phải nhào lại, đợi bột nở lần nữa, dù sao thì bánh màn thầu Lục Ngọc làm cũng ngon tuyệt cú mèo.

 

Chị ba Phó nói: “Thật không biết bánh màn thầu của em làm thế nào mà mềm như bông, vừa thơm vừa ngon đến vậy.” Người trong nhà thích ăn bánh màn thầu do Lục Ngọc hấp nhất.

 

Đến Tiêu Thái Liên cũng không nỡ để Lục Ngọc động tay vào bột, sợ mọi người ăn hết, túi bột nhà bà sẽ hao hụt nhanh chóng.

 

Chị ba Phó nói: “Khi nào có thể ăn thịt thỏa thích thì tốt biết mấy.”

 

Lục Ngọc nói: “Hay là thế này, em sẽ nói với trưởng thôn, cho mỗi nhà nuôi thêm một con gà.” Dù sao thì hai con cũng là nuôi, một con không dư không thiếu gì.

 

Tới lúc đó nhà ai cũng có thể có thêm một khoản thu nhập. Gà có thể đẻ trứng cũng có thể ăn thịt, là thứ trong thôn thích nhất.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu