Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 403

 

Lục Ngọc bị nụ hôn của anh khiến cho khó thở, khẽ đặt tay lên lồng n.g.ự.c rắn rỏi ấy.

 

Nào ngờ, Phó Cầm Duy lại hôn càng thêm mãnh liệt, cho tới khi cả hai ngạt thở mới chịu buông ra.

 

Lục Ngọc liếc anh một cái, gò má ửng hồng. Bên ngoài toàn là người, làm sao ra ngoài được bây giờ?

 

Ánh liếc nhìn ấy khiến Phó Cầm Duy không khỏi xiêu lòng, anh chỉ mong Lục Ngọc có thể ở nhà an nhàn hưởng thụ số tiền anh kiếm được, nhưng nào ngờ cô lại bận rộn hơn cả anh.

 

Anh biết vợ mình là người có năng lực, có thể gánh vác việc kinh doanh lớn đến vậy.

 

Nghĩ mà xem, cô gánh vác công việc cho mấy chục con người, không chỉ thuê người làm trong tiệm mà còn có cả xưởng đậu phụ miếng, xưởng chả cá… tất cả đều nhờ món ma lạt thang của cô mà ăn nên làm ra.

 

Người vợ quá đỗi tài giỏi khiến anh cảm thấy áp lực vô cùng lớn, lúc nào cũng muốn khuyên Lục Ngọc nên nghỉ ngơi một chút. Anh cũng biết Lục Ngọc là người không thể ngồi yên, chỉ đành chiều theo ý cô, để cô thỏa sức phát triển công việc bên ngoài, miễn là vợ vui vẻ là được rồi.

 

Dáng vẻ lạ lùng này của Phó Cầm Duy khiến Lục Ngọc có hơi bất ngờ: “Sao vậy?” TruyenLau.com

 

Lục Ngọc trong lòng cảm thấy, anh sao mà mạnh bạo hơn trước nhiều đến thế.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Phó Cầm Duy mỉm cười nói: “Nhớ em, cực kỳ nhớ em.”

 
TruyenLau.com
Lục Ngọc đỏ mặt đáp: “Vậy thì hôm nay em về nhà sớm một chút vậy!”

 

Phó Cầm Duy gật đầu, sau đó nắm lấy tay Lục Ngọc, khẽ đặt lên đó một nụ hôn: “Đừng làm việc quá sức, nếu không anh sẽ đau lòng lắm đó.”

 

Phó Cầm Duy bình thường vốn kiệm lời, rất ít khi nói những lời như vậy.

 

Lục Ngọc đỏ bừng mặt, vô cùng ngượng ngùng, chỉ đành vội vàng nói: “Được rồi được rồi!” Cô giả vờ như đang rất bận, vội vàng xua anh đi, cho tới khi Phó Cầm Duy khuất bóng, Lục Ngọc một mình trong phòng, trái tim vẫn đập thình thịch không ngừng.

 

Mãi lâu sau, đợi tới khi sắc đỏ trên mặt dần nhạt đi, cô mới chịu bước ra ngoài.

 

Các thực khách tới đây ăn uống đều rất mực quý mến cô chủ Lục Ngọc.

 

Không chỉ xinh đẹp, cô còn nhiệt tình, hào phóng, hễ thấy khách quen tới đều sẽ khuyến mãi thêm mấy viên chả cá.

 

Những món quà thêm này vừa ngon lại vừa miệng, còn có một số khách quen trung thành, mong ước được tới đây ăn ngày ba bữa. Lục Ngọc thấy vậy, đều hào phóng tặng thêm nước uống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Món ăn hợp khẩu vị, cộng thêm cô chủ lại sảng khoái, phóng khoáng, các thực khách ngày càng thích tới đây dùng bữa.

 

Món ma lạt thang dường như ăn mãi không thấy chán vậy.

 

Lục Ngọc vừa mới xuất hiện, liền có khách quen chào hỏi cô.

 

Một người phụ nữ trung niên nhìn thấy Lục Ngọc, bí mật hỏi: “Anh chàng khôi ngô vừa nãy là chồng cô đó hả?”

 

Đàn ông điển trai bà ấy gặp nhiều rồi, nhưng một người thanh niên vừa trẻ lại vừa khôi ngô tuấn tú như vậy thì vẫn là lần đầu bà được thấy.

 

Anh ấy đứng cạnh Lục Ngọc, đúng là một đôi trai tài gái sắc.

 

Lục Ngọc ngượng ngùng ừm một tiếng, sợ người khác nhìn thấu chuyện vừa rồi trong phòng.

 

May mà Phó Cầm Duy chỉ hôn môi, nếu để lại dấu vết trên cổ, chẳng phải sẽ bị thiên hạ chê cười c.h.ế.t sao.

 

Nghĩ như vậy, trên mặt Lục Ngọc hiện lên một chút ráng hồng, người phụ nữ trung niên cũng là người từng trải, nhìn một cái là biết tình cảm của đôi vợ chồng trẻ này rất tốt.

 

Vị khách nói: “Chồng cô làm việc ở đâu vậy?”

 

Các khách quen đều biết, Lục Ngọc cũng không giấu: “Ở xưởng chế biến cổ vịt.”

 

Xưởng cổ vịt không phải là xưởng quốc doanh, cũng được coi là nổi tiếng trong giới kinh doanh thực phẩm tư nhân, một xưởng tư nhân có quy mô tới hai trăm người quả thực chẳng mấy khi thấy.

 

Nghe nói mỗi lần các vị lãnh đạo huyện họp hành bên ngoài đều sẽ nhắc tới xưởng tư nhân này của họ, đây cũng được coi là một điển hình cho tinh thần tự lực tự cường trong huyện.

 

Nghe vậy, vị khách nọ chợt khựng lại: “Trước đây tôi nghe nói…”

 

Bà ấy nhìn sắc mặt Lục Ngọc, không biết có nên nói tiếp không.

 

Dù sao Lục Ngọc cũng là người từng làm cán bộ thôn, liền hỏi ngay: “Sao vậy, có gì chị cứ nói thẳng ra đi!”

 

Vị khách đó kéo Lục Ngọc lại gần hơn chút, nói: “Tôi nghe nói có cô con gái của vị lãnh đạo nọ đang để mắt tới anh nhà đấy.”

 

Những người làm việc văn phòng trong huyện này đều quen biết nhau, có chút tin đồn lan truyền rất nhanh. Lúc ấy, họ chưa hay xưởng trưởng xưởng cổ vịt là chồng của bà chủ tiệm ma lạt thang, vẫn đùa cợt rằng sự nghiệp sắp phất lên như diều gặp gió. Giờ đây mới hay con của Lục Ngọc với anh đã gần ba tuổi, dám công khai theo đuổi người đã có vợ con như vậy, còn ra thể thống gì nữa chứ?

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu