Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 294

 

Phó Cầm Duy đi công tác biền biệt bảy ngày trời.

 

Tiêu Thái Liên muốn báo tin vui cho con trai, nhưng thời này làm gì có điện thoại, cũng không rõ địa chỉ để gửi điện báo. Bà chỉ đành nén lòng chờ đợi.

 

Đợi đến khi Phó Cầm Duy về, Tiêu Thái Liên chỉ cảm thấy tựa như đã bảy năm ròng rã không gặp anh.

 

Vừa nhìn thấy Phó Cầm Duy, bà liền la rầy anh một trận xối xả. Dù chẳng rõ nguyên cớ, nhưng Phó Cầm Duy vẫn ngoan ngoãn lắng nghe mẹ quở trách.

 

Sau đó, anh mới mệt mỏi về nhà. Phó Cầm Duy đặt những món hàng hóa bồi bổ quý hiếm như sữa bột, sữa mạch nha, thịt bò mua được trong tỉnh xuống sàn nhà.

 

Đã nhiều ngày không gặp Lục Ngọc, anh chỉ cảm thấy sắc diện cô càng thêm hồng hào, tươi tắn. Phó Cầm Duy ôm chầm lấy Lục Ngọc rồi xoay một vòng nhẹ.

 

Trước đây khi ở bên nhau chẳng để tâm mấy, nhưng từ khi xa cách đợt này, Lục Ngọc cũng rất nhớ anh.

 

Cô muốn nói với anh chuyện mang thai, còn đang ngẫm nghĩ xem nên mở lời ra sao, đã bị Phó Cầm Duy ôm xoay vòng.

 

Phó Cầm Duy muốn lợi dụng lúc Lục Ngọc còn đang choáng váng, hôn cô thật sâu.

 

Trên chuyến xe lửa về nhà, anh đã chuẩn bị sẵn sàng đủ thứ trong lòng, nhưng lại bị tiếng mắng của mẹ làm cho dừng lại ngay lập tức. Tiêu Thái Liên nổi giận: “Sao con lại động chạm con bé một cách thô lỗ như vậy chứ?” Website TruyenLau.com

 

Phó Cầm Duy cảm thấy bối rối, lâu như vậy không gặp được Lục Ngọc, anh lắp bắp: “Mẹ…” Lâu ngày gặp lại, chẳng ngờ mẹ lại... dữ dằn đến thế này.

 

Tiêu Thái Liên nói: “Con có biết vợ con đang mang cốt nhục của con, đâu thể xoay vần lung tung như thế?”

  TruyenLau.com

Tiêu Thái Liên vốn định dịu dàng thủ thỉ, muốn giữ kín chuyện, nào ngờ giọng bà lại quá lớn, khiến người xung quanh đều nghe thấy.

 

Người gần đó nghe thấy lập tức chạy đến hỏi cho rõ: “Hả, Lục Ngọc m.a.n.g t.h.a.i rồi ư?”

 

Phó Cầm Duy sững sờ, đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, sau đó trong mắt bừng lên vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng: “Em… em m.a.n.g t.h.a.i rồi ư?” Anh thậm chí có một chút không thể tin vào tai mình. TruyenLau.com

 

Tuy những người cùng trang lứa với anh, con cái đã biết đi mua nước tương, dầu ăn rồi, nhưng anh chưa từng mảy may nghĩ đến việc này.

 

Anh yêu thích Lục Ngọc, vừa nghĩ tới trong bụng cô còn có một mầm sống đang lớn dần, mang trong mình giọt m.á.u của anh, lòng anh lại càng thêm bồn chồn, xúc động.

 

Anh còn chưa kịp dành cho Lục Ngọc một sự bất ngờ nào, thì Lục Ngọc đã cho anh một món quà bất ngờ lớn đến vậy.

 

Trong mắt Phó Cầm Duy sáng rực lên niềm hân hoan.

 

Sau khi Tiêu Thái Liên lỡ lời, không khỏi hối hận. Bà từng dặn dò mọi người chớ để lộ ra, vậy mà chính bà lại là người nói toạc ra.

 

Sau đó, trong nhà liên tục rộn ràng khách khứa ghé thăm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ở trong thôn, chuyện m.a.n.g t.h.a.i là một đại hỷ sự, người tới nhà thăm chẳng ai nỡ tay không đến chơi, ai nấy đều mang theo món quà mọn.

 

Họ còn lần lượt nói đứa trẻ trong bụng Lục Ngọc có phúc đức lớn lao, nhất định sẽ thông minh, lanh lợi.

 

Lời nói không mất tiền mua, họ khen lấy khen để, không ngớt lời ca ngợi.

 

Lục Ngọc vốn dĩ đã là một cô gái có nhan sắc, từ khi có tin vui, vẻ mặt lại càng thêm hồng hào, phúc hậu, càng khiến người ta say đắm.

 

Lục Ngọc mỉm cười tươi tắn, chẳng từ chối bất cứ lời khen nào.

 

Phó Cầm Duy ngắm nhìn góc nghiêng của Lục Ngọc, cố nén những khao khát đang trỗi dậy trong lòng. Anh chỉ thấy vợ mình sao mà đẹp đến nao lòng, tự trách mình vừa nãy sao không tiện thể trao cô một nụ hôn nồng nàn, giờ nghĩ lại đã thấy tiếc ngẩn ngơ.

 



 

Khi Lục Kiều đi loanh quanh ngoài sân, nghe loáng thoáng tin Lục Ngọc có tin vui, cô ta cũng theo cái sự hiếu kỳ của đám đông mà lân la đến xem.

 

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Lục Kiều lập tức tức sôi máu, tự nhủ hồi cô ta mang thai, nào có thấy xưởng trưởng Lưu Đại Quốc vui vẻ hớn hở nhìn mình như thế.

 

Khi thấy Phó Cầm Duy vui mừng ra mặt, dù bị mọi người trêu ghẹo, anh cũng chẳng hề buông tay Lục Ngọc ra, khung cảnh đầm ấm ấy quả thực quá gai mắt đối với Lục Kiều.

 

Sau khi Lục Kiều lấy xưởng trưởng Lưu Đại Quốc, trong lòng cô ta ít nhiều cũng nảy sinh chút hối tiếc. Giờ đây, nhìn cuộc sống của Lục Ngọc trôi đi êm đềm, an yên tựa áng mây phiêu bạt, cô ta lại càng thêm phần khó chịu, bứt rứt không thôi.

 

Lục Kiều và Lục Ngọc đều là những cô gái có tiếng trong thôn, lại là chị em ruột, tuổi tác cũng xấp xỉ nhau, bởi vậy khó tránh khỏi việc bị người ta đem ra mà so sánh, bàn tán.

 

Hơn nữa, Lục Kiều lại có cái tính kiêu căng, khinh khỉnh không hiểu từ đâu mà có, thế nên mối quan hệ của cô ta với bà con trong thôn chẳng mấy khi tốt đẹp.

 

Mấy bà thím quanh đó, vừa nhìn thấy Lục Kiều là đã nhao nhao: “Ấy da, Kiều Kiều đấy ư, cô cũng ghé đây à, không vào trong ngó nghiêng chút sao?”

 

Lục Kiều nghe ra ý châm chọc trong lời nói của họ, cô ta hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn đáp lời, cứ thế mặt nặng mày nhẹ mà quay về nhà. Về đến nhà rồi, càng nghĩ lại càng thấy ấm ức, tức tối.

 

Cô ta ném phịch chiếc hộp cơm thiết xuống nền nhà, tạo thành một tiếng keng choang chói tai.

 

Khiến mẹ cô ta, bác gái Lục, giật b.ắ.n mình, vội vàng chạy vào.

 

Bà con trong thôn này, ai nấy cũng đều trân quý từng món đồ dùng. Thấy Lục Kiều cư xử như vậy, bác gái Lục không khỏi bực mình: “Đang yên đang lành, con lại giận dỗi ném đồ đạc lung tung là làm sao?”

 

Bác gái Lục vốn định xoa dịu con gái, bởi dù sao thì bây giờ Lục Kiều đã khác xưa, cưới được xưởng trưởng, sống tốt với nó, nói không chừng sau này còn có thể giúp đỡ gia đình được phần nào.

 

Ai dè, từ khi Lục Kiều có mang, tính nết cô ta lại càng trở nên thất thường, nóng nảy hơn hẳn ngày thường.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu