Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 407

 

Tiêu Thái Liên nghe vậy liền kinh hãi: “Không phải chứ?” Bà còn đang ham khoản tiền lãi, năm đồng quả thực rất béo bở.

 

Nhưng vừa thấy hình như Lục Ngọc thật sự tức giận, bà vội nói: “Mẹ biết rồi, sau này đòi lại là được chứ gì!”

 

Tiêu Thái Liên cũng cảm thấy Lục Ngọc khác với những đứa con dâu khác, có chút kiến thức, cô đã nói là không được, chắc chắn là có lý lẽ của cô.

 

Tiêu Thái Liên nói với Lục Ngọc: “Con về lo liệu việc của con trước đi, mẹ có tính toán trong lòng rồi.”

 

Tiêu Thái Liên lập tức đi tìm bác gái Lục, bác gái Lục là người chủ xướng việc cho vay nặng lãi này.

 

Bà ta biết Tiêu Thái Liên có của ăn của để, vừa thấy bà tới liền hồ hởi nói: “Ôi chao, đây lại cầm tiền tới cho vay sao? Bây giờ người muốn cho vay quá nhiều, tôi còn không lo xuể đây này!”

 

Có thân phận dẫn dắt mọi người kiếm tiền, địa vị của bác gái trong thôn cũng lên như diều gặp gió, cuối cùng cũng tìm lại được cảm giác oai phong lẫm liệt trước đây. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Tiêu Thái Liên nói: “Tôi không cho vay nữa, bây giờ tôi muốn lấy lại vốn liếng của mình!”

 

Bác gái Lục nói: “Chị lấy tiền vốn này làm gì? Bây giờ chị cũng đâu có dùng tiền!” Trước đây hai người như nước với lửa, nhưng để kiếm tiền, cũng đành bắt đầu liên hệ với nhau. Website TruyenLau.com

 

Tiêu Thái Liên nói: “Tôi lấy lại tiền của tôi, chị quản tôi làm gì? Chắc không phải là bà tham số tiền của tôi rồi chứ?”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bác gái Lục mặt không đổi sắc: “Ai thèm tiền của chị! Bao nhiêu người muốn tới cho vay còn không kịp kìa. Chị nhìn xem nhà băng trả chị bao nhiêu lãi, đúng là, tiền về tận tay mà chị còn không muốn cầm!”

 

Tiêu Thái Liên vốn không đành lòng rút tiền ra, nhưng thấy bà ta nói chuyện đanh đá như vậy, lập tức hơi tức giận: “Mau chóng lấy tiền trả cho tôi.”

 

Bác gái Lục nghe vậy lập tức nói: “Hừ, chẳng biết điều! Sau này chị đừng hòng tới chỗ tôi mà gửi tiền nữa!”

 

Tiêu Thái Liên nói: “Ai thèm.”

 

Thấy bác gái Lục đưa tiền cho bà, bà liền xoay người rời đi.

 

Người khác không có đường kiếm tiền, nhưng Tiêu Thái Liên vẫn còn mối làm ăn cổ vịt này. Trong các bà cụ cả thôn, chỉ có bà là xa xỉ nhất, chỉ là người khác không biết thôi.

 

Tiêu Thái Liên lấy được tiền liền rời đi, bác gái Lục quay mặt nói xấu Tiêu Thái Liên với cả thôn: “Chẳng biết điều! Vốn dĩ muốn hóa giải chút mâu thuẫn bấy lâu nay, mới dẫn dắt bà ta hùn hạp, vậy mà còn chẳng biết điều.”

 

2_

 

Mấy người khác trong thôn vội vàng xoắn xuýt hỏi bà ta: “Một trăm tệ này có cho vay không?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bác gái Lục lập tức bĩu môi: “Một trăm tệ cô còn đòi cho vay, giữ ở nhà mà nuôi con đi!”

 

Người này vội nói: “Tôi chỉ có một trăm tệ thôi, xin chị đó!”

 

Một trăm tệ cho vay một năm lãi được bảy tệ, chuyện tốt thế này đi đâu mà kiếm?

 

Bác gái Lục nói: “Tôi không thích nhận chút tiền lẻ tẻ này của mấy người, phiền phức c.h.ế.t đi được!” Sau đó lại hùng hổ phê phán Tiêu Thái Liên trước mặt mọi người.

 

Cuối cùng, bác gái Lục mới miễn cưỡng nhận một trăm tệ, viết giấy nợ, sau đó lại cẩn thận đăng ký vào sổ.

 

Buổi tối bác trai Lục về nhìn thấy, giật nảy mình. Ngoài mặt thì không ai nói ra, nhưng người của nửa thôn đều âm thầm gửi tiền chỗ bà ta, con số gom góp được cao tới một vạn tệ.

 

Bác trai Lục nói: “Mấy thân thích đó của bà liệu có đáng tin không?”

 

Bác gái Lục nghe vậy liền xù lông, đang lúc bà ta vênh váo đắc ý, cho dù là ai nghi ngờ cũng là tạt gáo nước lạnh vào mặt bà ta.

 

Bác gái Lục nói: “Hừ, tôi biết các người đều xem thường tôi, có thể sống được thì sống, không sống được thì ly hôn!”

 

Bác trai Lục lập tức nói: “Tôi chỉ tùy tiện hỏi vậy thôi, bà xem bà cứ như ăn phải t.h.u.ố.c nổ vậy.”

 

Bác gái nói: “Không phải tôi ăn phải t.h.u.ố.c nổ, những năm qua tôi chịu ấm ức còn ít sao?” Nói xong còn khóc lóc.

 

Bác trai nói: “Được được được, bà thế nào tôi mặc kệ, nhưng có một điểm, tuyệt đối phải đáng tin, tình nghĩa mấy đời đều dồn hết vào đó rồi!”

 

Bác gái Lục nghe vậy liền không vui, lại ầm ĩ lên một trận.

 

Bác trai thấy cũng không chọc nổi bà ta, không thèm nghe bà ta la lối om sòm, liền xoay người bỏ đi một mạch.

 

Bác gái thấy bên cạnh không còn "khán giả", bèn lau nước mắt, khoản này vừa xuất ra nhiều tiền như vậy, trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng oai phong lẫm liệt.

 

Lại qua nửa tháng, ngay cả chị hai Phó ở huyện cũng nghe nói, còn tìm Lục Ngọc hỏi thăm.

 

Lục Ngọc nói: “Chị hai chị tuyệt đối đừng gửi tiền ở chỗ bác ấy, con người bác ấy khó mà tin tưởng được!”

 

Chị hai Phó lập tức nói: “Chị đâu có tiền mà gửi ở chỗ bà ấy, gia sản cũng không dư dả như người ta đâu!”

 

Chị ấy còn định dày công chắt bóp thêm, mua căn nhà ở huyện kìa.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu