Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 72

 

Lửa giận trong lòng Lục Kiều lập tức bùng lên ngùn ngụt: “Thế này thì bảo con bán buôn làm sao đây nữa chứ?” Đúng là quá bủn xỉn!

 

Bà nội Lục thản nhiên nói: “Vậy thì mày đừng bán nữa, cứ ở nhà đi.”

 

Lục Kiều tức đến độ muốn đ.á.n.h lộn với bà nội, nhưng đúng lúc đó, chiếc xe ba gác của Lục Ngọc ở phía xa cũng bắt đầu lăn bánh. Cô ta cũng mặc kệ, cầm năm cuốn rau của mình mà vội vàng đuổi theo.

 

Sáng hôm ấy, bầu không khí giữa Phó Cầm Duy và Lục Ngọc cũng vô cùng ngượng ngùng. Nguyên nhân là vì sáng sớm cô thức dậy đã phát hiện mình và Phó Cầm Duy đang ôm nhau ngủ, hai người sát rạt vào nhau.

 

Con trai con gái đã đến tuổi trưởng thành, điều này khiến cả hai không khỏi cảm thấy ngượng nghịu.

 

Suốt buổi sáng, hai người chẳng nói với nhau lời nào, cứ thế trầm mặc đi đến cung tiêu xã.

 

Chẳng mấy chốc, Lục Kiều đã đuổi kịp. Cô ta cất giọng dõng dạc: “Đợi chị với, chị ngồi xe của hai đứa!” Nghe cứ như thể những xung đột trước kia chưa từng xảy ra vậy.

 

Có đôi lúc Lục Ngọc cũng phải nể phục cái bản mặt trơ trẽn này của cô ta.

 

Nhưng Lục Ngọc nào có chịu để yên, cô đáp: “Không được đâu, xe hết chỗ rồi!”

 

Lục Kiều liền quay sang ném ánh mắt đáng thương về phía Phó Cầm Duy. Cô ta và anh ta ít nhiều cũng có chút duyên nợ, chẳng lẽ anh không nể tình một chút sao? Website TruyenLau.com

 

Nào ngờ, Phó Cầm Duy chẳng thèm để ý đến ánh mắt cầu xin của cô ta, cứ thế lướt qua, bỏ lại Lục Kiều đứng chôn chân một mình.

 
Website TruyenLau.com
Lục Kiều tức giận đến nỗi đứng nguyên tại chỗ mà mắng c.h.ử.i không ngừng.

 

Lục Ngọc một mình lầm lũi đi bộ đến khu chợ gần cung tiêu xã. Đôi chân cô rệu rã, áo quần ướt sũng mồ hôi, trông cô t.h.ả.m hại vô cùng.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Gian hàng của Lục Ngọc đã có sẵn lượng khách quen đông đảo, nhất là những vị khách lần trước đến mà không mua được hàng. Vừa thấy cô dọn hàng, họ liền nhao nhao lại mua.

 

Mua cổ vịt ở chỗ cô Lục Ngọc thì vừa đầy đặn vừa phải chăng, mua năm cái còn được tặng thêm một. Không ít người lập tức hùn nhau mua chung ngay tại sạp.

 

Cứ như vậy, họ chỉ cần góp tiền mua hai cái rưỡi mà vẫn nhận được ba cái.

 

Đầu vịt và lòng vịt là hai mặt hàng mới, bán chạy không bằng cánh vịt và cổ vịt.

 

Lục Ngọc quả là người tháo vát biết kinh doanh. Cô đến cung tiêu xã sắm một con d.a.o mới tinh sắc lẹm, hễ có ai tò mò về món lòng vịt, cô đều vui vẻ cắt một khúc nhỏ cho họ nếm thử.

 

Món lòng vịt ăn vào dai giòn sần sật, lại cực kỳ đậm đà hương vị, nuốt xuống rồi chỉ muốn hớp ngay ngụm rượu đế cho thêm phần sảng khoái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Lòng vịt bán thế nào, cô em?" Một vị khách hiếu kỳ hỏi.

 

Lục Ngọc cười tươi đáp: "Hai hào một mớ nhỏ ạ." Lượng đó chừng một lạng, vừa vặn đủ một đĩa nhỏ cho một người lai rai. Nếu hai người thì e là không bõ dính răng.

 

Thật ra, lòng vịt giá không quá đắt, chỉ là công đoạn chế biến lại khá rườm rà, tốn công mà thôi.

 

"Vậy lấy cho tôi một mớ nhé."

 

Thấy có người mở hàng, những người khác cũng thi nhau gọi mua.

 

Các chủ sạp hàng lân cận nhìn cảnh tượng đó mà tròn mắt ngạc nhiên. Bình thường, những vị khách này, một hào cũng đắn đo suy tính, muốn bẻ thành mấy mảnh mà tiêu. Họ rất thích trả giá, trả giá xong xuôi, còn đòi thêm rau thơm, chút nước tỏi đi kèm. Tuyệt đối không để mình chịu thiệt thòi chút nào.

 

Ấy vậy mà giờ đây, mua hàng của Lục Ngọc ai nấy đều rộng rãi đến lạ. Có người mua xong gói ghém cẩn thận rồi xách về nhà nhâm nhi cùng chén rượu, cũng có người trực tiếp tìm một góc khuất, ngồi xổm xuống mà say sưa gặm nhấm. Nhìn họ ăn ngon lành, mấy chủ sạp hàng gần đó chỉ biết nuốt nước bọt ừng ực vì thèm.

 

Mùi thơm nức mũi từ món vịt kho của Lục Ngọc thật quá đỗi mời gọi, ăn qua một lần rồi thì khó lòng quên được.

 

Kế bên, Lục Kiều cũng đang mời chào bán những cuộn rau tạp lương của mình.

 

Tổng cộng cô ta chỉ có vỏn vẹn năm cuộn rau, các chủ sạp hàng xung quanh nhìn thấy chỉ biết phì cười. Ai lại đi chắt bóp từng ấy thứ mà bày ra bán chứ?

 

Cô ta còn chẳng có nổi một cái bàn bày hàng đàng hoàng, chỉ có độc một cái hộp cơm làm thúng đựng.

 

Vốn dĩ xung quanh đây đều là khách quen, mọi người chẳng buồn rao hàng.

 

Thế mà Lục Kiều lại ở ngay bên cạnh rao hàng oang oang, chẳng hề ngượng ngùng chút nào, thậm chí còn cố tình vẫy vẫy để chèo kéo khách của Lục Ngọc.

 

Nhưng một cô gái mười bảy mười tám tuổi như cô ta, trông thì bặm trợn, ai nấy đều e ngại không muốn tới mua.

 

Lục Kiều ôm cái bụng réo rắt ra khỏi nhà, giờ đây cô ta cũng đói lả. Đôi chân thì rộp đỏ vì đi bộ, đau nhức không thôi, trời lại nắng chang chang, chả mấy chốc nữa sẽ cháy rám da, đổ mồ hôi nhễ nhại như đổ dầu.

 

Nhìn Lục Ngọc ung dung đội chiếc mũ cỏ che nắng, trong lòng Lục Kiều chất chứa oán hận ngút trời mà chẳng thể trút vào ai.

 

Cô ta đành đi sang một bên, cầm cuộn rau tạp lương tự mình làm để gặm lót dạ.

 

Lục Kiều cũng biết nấu ăn, những món bình thường đều nấu tàm tạm. Nhưng cuộn rau tạp lương này thật sự khó nuốt vô cùng, vừa khô khốc, vừa nghẹn ứ nơi cổ họng, lại còn thô ráp. Lúc ở nhà, bà nội cô ta canh chừng mọi thứ rất kỹ, đến một giọt dầu mỡ cô ta cũng không dám bỏ vào.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu