Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 452

 

Lục Ngọc nhanh chóng phân chia các cửa tiệm. Hai chị dâu còn lại đều khiêm nhường nhường quyền chọn trước cho chị hai.

 

Nói gì thì nói, đây cũng là mối buôn bán do Lục Ngọc tạo dựng, chị ruột dù sao vẫn thân thiết hơn chị dâu.

 

Chị hai đã chọn một cửa tiệm gần xưởng may của gia đình chị ấy hơn.

 

Chân của chồng chị không được tiện lợi lắm, có chuyện gì thì hai nơi cũng có thể trông coi, hỗ trợ lẫn nhau. Cửa tiệm còn lại được quy về cho chị dâu ba, còn Lục Ngọc sẽ giúp chị dâu cả mở thêm một tiệm khác.

 

Ai nấy đều được hưởng lợi lộc, nhưng mọi người cũng đều cảm nhận được quyết tâm dứt khoát muốn đi của vợ chồng Lục Ngọc.

 

Mẹ Lục bùi ngùi hỏi: “Vậy các con còn quay về nữa không?” Nơi đó xa xôi quá, nếu ngồi tàu hỏa, phải mất ít nhất hơn bốn mươi tiếng đồng hồ; hai vợ chồng lại còn định vào tỉnh để đi máy bay.

 

Tiêu Thái Liên đột nhiên bật khóc nức nở.

 

Bà khóc như vậy, chẳng ai cảm thấy dễ chịu cả. Ai cũng biết vợ chồng Phó Cầm Duy là niềm kiêu hãnh của Tiêu Thái Liên, nay nói đi là đi vậy, trong lòng bà sao chấp nhận nổi.

 

Phó Cầm Duy vội vàng an ủi: “Mẹ, mẹ làm gì vậy? Đây là chuyện tốt mà!”

 
Website TruyenLau.com
Lục Ngọc cũng nói thêm: “Đúng vậy đó mẹ, ra ngoài để được nhìn ngắm thế giới rộng lớn hơn.”

 

Cho dù không thành công, họ vẫn còn nhiều nhà ở tỉnh lỵ như thế, sau này cũng sẽ kiếm được gấp mười, gấp trăm lần. Lúc nào họ cũng dư sức đông sơn tái khởi. TruyenLau.com

 

Tiêu Thái Liên nghẹn ngào: “Trước đây mẹ luôn cảm thấy các con giỏi giang, bây giờ mẹ lại mong sao các con cứ kém cỏi thôi, ngoan ngoãn ở nhà với cha mẹ, đời này cứ bình bình an an, chẳng phải tốt hơn sao?”

 
TruyenLau.com
Chính bởi vì quá giỏi giang, cho nên mới muốn đi xa đến vậy, đến cả người thân trong nhà cũng chẳng thể ngăn cản bước đường phát triển của họ.

 

Ví dụ như bây giờ, họ đã phân chia gia sản rồi, vốn dĩ đây đều là chuyện cha mẹ nên làm.

 

Cả hai vợ chồng đều là con út trong nhà, nhưng lại chu đáo chiếu cố các anh chị tới nhường ấy. Đứa con quá giỏi giang, đôi khi lại khiến người làm cha làm mẹ đau lòng.

 

Lục Ngọc trấn an: “Mỗi năm đến Tết chúng con nhất định sẽ về thăm mẹ!”

 

Tiêu Thái Liên thấy họ đều đã sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, liền biết không còn đường xoay chuyển nữa. Cho dù trong lòng không nỡ, cũng chỉ có thể ngậm ngùi để họ ra đi.

 

Mẹ Lục ở bên cạnh lại lo lắng hỏi: “Vậy còn đứa trẻ thì sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Ngọc đáp: “Con sẽ bay về tỉnh định kỳ đón cháu! Đi máy bay cũng nhanh chóng, con được nghỉ hay có dịp gì đó, sẽ đón cháu đến ở cùng chúng con.”

 

Mọi người thấy họ quả thật đã suy nghĩ chuyện này rất lâu, tính toán chu toàn mọi mặt. Lúc này cũng chẳng thể ngăn cản được nữa, tâm trạng náo nhiệt trước đó đã sa sút trầm trọng.

 

Phó Cầm Duy quay sang nói với anh cả và anh hai: “Sau này mẹ nhờ hết vào các anh chăm sóc!”

 

Anh sắp sửa đi xa, tuy trước đó đã chuẩn bị rất kỹ càng, nhưng khi thấy mẹ khóc, trong lòng anh cũng không khỏi cảm thấy bứt rứt, không yên.

 

Anh cả vỗ vai: “Em cứ yên tâm đi, mẹ đã có anh đây rồi. Em muốn làm gì thì cứ thỏa sức mà làm!”

 

Lục Ngọc cũng lần lượt dặn dò chị hai và chị cả hãy chăm sóc cha mẹ thật tốt.

 

Chị cả nhà họ Lục bảo cha mẹ vào huyện cho tiện chăm sóc, nhưng ông bà Lục đã quen việc nuôi heo, heo của họ ngon tiếng gần xa, mười dặm tám thôn đều tìm tới mua, nhờ vậy mà bây giờ cũng có tiếng nói trong làng.

 

Đây chính là cuộc sống mà họ từng hằng mong ước bấy lâu. Mẹ Lục nói: “Các con cứ yên tâm, không cần lo lắng đâu. Trước đây mẹ còn xoay sở được, bây giờ thì khá giả hơn xưa gấp trăm lần!”

 

Bà lại dặn dò: “Hai đứa cứ đi thử xem sao, nếu không được thì lại về đây. Tuyệt đối đừng chịu đựng làm gì, nghe nói người ngoài lòng dạ khó lường lắm!” Càng nói, vành mắt bà càng đỏ hoe.

 

Thấy mọi người ai nấy cũng rơm rớm nước mắt, Lục Ngọc vội trấn an: “Không sao đâu ạ, mấy hôm nay chúng con còn sẽ chuẩn bị thêm một chút, chưa vội đến mức phải đi ngay đâu.”

 

Phó Cầm Duy cũng tiếp lời: “Đúng vậy, mấy hôm nay chúng con vẫn sẽ ở lại thôn, những việc bổ củi gánh nước trong nhà cứ để con lo liệu hết.”

 

Tiêu Thái Liên bực dọc: “Các con làm gì chứ! Các con chỉ về chơi được mấy ngày, đứa nào dám sai bảo các con làm việc, mẹ sẽ không chịu đâu.”

 

Sau khi mọi chuyện đâu vào đó, Lục Ngọc vội vàng căn dặn bí quyết pha chế món ma lạt thang, còn Phó Cầm Duy thì đến an ủi mẹ mình.

 

Lục Ngọc nói: “Chị dâu cả cứ yên tâm, em đã chọn được mặt bằng rồi!” Sau đó cô đọc cụ thể một địa chỉ.

 

Mấy người thường xuyên đi lại huyện đều tấm tắc khen nơi đó tốt, lại thêm món ma lạt thang trứ danh này, nhất định sẽ ăn nên làm ra.

 

Chị dâu cả rơm rớm nói: “Chị đội ơn em nhiều lắm!” Nhà chị ấy đông con, gánh nặng gia đình lớn, thấy mấy đứa em trai, em dâu khác đều phất lên, mà bản thân chị ấy lại đang loay hoay không biết kiếm tiền cách nào, không ngờ Lục Ngọc lại cho họ một mối làm ăn hứa hẹn, có thể kiếm ra tiền như vậy.

 

Điều này lập tức thắp lên niềm hy vọng cho cả nhà.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu