Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 395

 

Họ rất thích làm ăn với Lục Ngọc, cô rất sòng phẳng và biết điều. Từng chứng kiến cảnh người khác đến đòi nợ, nhưng chưa bao giờ nghĩ lại có người mang tiền tận nhà để trả. E rằng chỉ có mình Lục Ngọc là làm vậy.

 

Anh ta còn có một người họ hàng xa chuyên cung cấp hàng cho các nhà ăn trong huyện. Tuy yêu cầu số lượng lớn, nhưng đều gộp lại cuối tháng mới thanh toán một lần, không được nhanh gọn, tự chủ như làm ăn với Lục Ngọc.

 

Lục Ngọc đưa tiền xong, lại tăng gấp đôi sản lượng đặt hàng: “Từ ngày mai, mỗi ngày anh chị giao một trăm cân đậu phụ khô nhé.”

 

“Được!” Họ lập tức đồng ý, còn nhiệt tình giữ Lục Ngọc ở lại ăn cơm.

 

Nhưng Lục Ngọc sợ làm lỡ việc của quán họ, đưa tiền xong liền quay về.

 

Về tới quán, sau một buổi trưa bận rộn, không còn bóng dáng thực khách nào. Thế nhưng các dì phụ việc trong tiệm cũng không hề rảnh rỗi, đều tất bật dọn dẹp để chuẩn bị cho bữa tối.

 

Khoảng thời gian này, chị cả Lục đã quen việc. Có chị ấy ở đây quán xuyến, Lục Ngọc cũng phần nào bớt gánh nặng.

 

Lục Ngọc nói: “Em muốn tăng thêm năm tệ tiền lương cho các dì này.” Công việc ở đây quả thực quá vất vả. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Ngay cả người mở tiệm như Lục Ngọc cũng không ngờ việc kinh doanh lại tốt đến vậy, làm quần quật từ sáng đến tối mà chẳng mấy khi rảnh tay. Mang món ma lạt thang, vốn nổi tiếng sau này, với khẩu vị tuy giản dị nhưng hợp thời đến năm 83, quả thực đã tạo nên một tiếng vang lớn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Chị cả Lục nói: “Được thôi!”

 

Các dì đều rất vất vả, có dì ngồi xổm nhặt rau suốt buổi, khi đứng dậy lưng gối đều đau ê ẩm.

 
Website TruyenLau.com
Lục Ngọc nói: “Chị thông báo cho họ nhé, tháng sau cứ theo mức ba mươi lăm tệ mà phát lương.”

 

Chị cả Lục giống như quản lý quán, để chị ấy nói cũng có thể tăng thêm chút uy tín.

 

Chị cả gật đầu.

 

Lục Ngọc thấy xung quanh không có ai, hiếm hoi mới làm nũng với chị cả: “Cũng may có chị tới phụ em. Nếu không, em thực sự không biết xoay sở thế nào.”

 

Bây giờ Lục Ngọc có thể thảnh thơi được đôi chút đều là nhờ chị cả ở đây quán xuyến mọi việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chị cả hơi buồn cười: “Cuối cùng chị đã biết Tích Niên giống ai rồi. Đã làm mẹ rồi mà còn thích làm nũng như thế. Em là em gái ruột của chị, chị không giúp em thì giúp ai bây giờ?”

 

Lục Ngọc nói: “Sau này bảo Cầm Duy chuyển hộ khẩu cho thằng bé Tiểu Bảo về đây, để nó học ở huyện cho tiện.”

 

Chị cả Lục nói: “Được, nhờ người lo liệu tốn bao nhiêu tiền thì cứ nói với chị, chị sẽ chi trả.” May mà Phó Cầm Duy có quan hệ giao hảo rộng, nếu chỉ dựa vào tiền, e rằng không giải quyết được. Nếu có thể giải quyết vấn đề đi học cho con trai, tâm tư canh cánh bấy lâu của chị ấy cũng sẽ được cởi bỏ.

 

Chị cả Lục còn nói: “Chị muốn tìm xem có căn nhà nào cho thuê không.” Không thể ở mãi nhà em gái được, tuy người ta không nói, nhưng trong lòng mình vẫn thấy không thoải mái.

 

Lục Ngọc cười nói: “Đừng mà chị, tối đến bận rộn tới nửa đêm, làm sao có thì giờ chăm sóc thằng bé được? Ở chung còn có thể đùm bọc, nương tựa nhau. Chị cứ nghĩ ngợi xa xôi, ở đây cứ coi như nhà mình vậy.”

 

Căn nhà rộng rãi như vậy, chị em mình ở tầng dưới, còn Lục Ngọc và gia đình ở tầng trên. Hơn nữa hai mẹ con chị ở đây, trong nhà cũng thêm phần rộn rã. Nếu không, sống trong căn nhà to như vậy chung quy vẫn thấy hiu quạnh. Tình cảm giữa thằng bé với cháu gái cũng rất tốt.

 

Chị cả ngập ngừng một lát, rồi đáp: “Vậy thì đợi Lục Bảo vào tiểu học rồi tính sau vậy!”

 

Hai người đang trò chuyện liền trông thấy thím Mập và dì Hồng cùng bước tới. Lâu lắm rồi không gặp người trong thôn, nhìn thấy ai nấy cũng thấy thân thiết vô cùng: “Sao hai thím lại tới đây?”

 

Hai thím này không đến tay không, mỗi người xách theo nửa túi đồ.

 

Thím Mập mang nấm trồng ở nhà, còn dì Hồng thì cầm rau xanh. Hai thím vừa nói vừa cười: “Nghe thôn mình bảo chỗ cháu mua bán đắt khách lắm, chúng tôi tới xem thử xem sao.”

 

Cửa hàng cô mở trong huyện quả thực không nhỏ, tuy đã qua giờ cơm trưa, không có mấy vị khách nào, nhưng chỉ cần ngửi thấy mùi thơm lừng của món ma lạt thang thôi là đã có hơi thèm rồi.

 

Họ tới đây cũng có mục đích cả.

 

Ban đầu Lục Ngọc bảo họ trồng rau, giờ thì rau đã lên xanh tốt, họ muốn xem Lục Ngọc có thu mua cho họ không.

 

Lục Ngọc cũng đoán được mục đích của hai thím, bèn bước tới xem xét. Rau được làm rất sạch sẽ, không hề dính chút bùn đất nào. Lục Ngọc gật đầu: “Cháu đang cần đúng thứ này đây!” Sau đó, cô gọi một dì giúp việc đến cân, thu mua theo giá thị trường rồi thanh toán tiền mặt ngay lập tức.

 

Thấy vậy, thím Mập đứng cạnh không khỏi xuýt xoa ngưỡng mộ, nấm của thím ấy trồng trông có vẻ hơi bé.

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu