Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 322

 

Thuở trước, những lời khen Lục Ngọc có tiền đồ vô lượng chỉ là xã giao chút đỉnh. Ai nấy trong lòng vẫn thầm nghĩ, chung quy cô ấy còn quá trẻ người non dạ. Nhưng giờ thì khác rồi, tất cả đều tâm phục khẩu phục Lục Ngọc không thôi.

 

Chẳng ai khác có thể vì lợi ích của bà con mà tranh đấu được như thế. Việc này đúng là chỉ có Lục Ngọc mới làm được, vừa mở lều trồng rau, lại vừa giúp thôn xin phép cho bà con nuôi thêm gà, khiến cuộc sống trong làng ngày một khấm khá hơn trông thấy.

 

Mấy chị em phụ nữ trong thôn túm tụm nơi đầu đình, vừa khâu vá vừa râm ran câu chuyện: “Chị coi, trước kia Bạch Gia Thôn oách đến cỡ nào, ngay cả chiếc máy kéo cũng sắm được. Thế mà bây giờ thì sao? Lại cứ rảnh rỗi là rảo qua thôn mình xem xét!”

 

“Thôn mình có lều rau, còn đất đai của họ tuy màu mỡ nhưng không có người am hiểu, có khác gì không có đâu.”

 

“Nghe đồn mấy vị giáo sư đều là do Lục Ngọc mời về đấy. Chậc chậc, nếu bảo tôi ra mặt nói chuyện với những bậc học giả đó, e rằng tôi sợ đến cứng cả lưỡi!”

 

“Nếu chị mà được như cô ấy, chắc chị cũng đã làm cán bộ từ đời tám hoánh rồi.”

 

“Chẳng biết cái thai của Lục Ngọc là con trai hay con gái nhỉ, sau này tôi tính sẽ chuẩn bị ít quà mọn mang đến mừng.”
TruyenLau
 

Giờ thì ai nấy đều nhận ra, Lục Ngọc đúng là có phúc phận. Nếu cô ấy phát đạt, nhất định sẽ còn giúp đỡ, dẫn dắt bà con mình đi lên.

 
TruyenLau
Mấy bà cô khác góp lời: “Cái này còn phải nói à? Tôi đã lo liệu xong xuôi rồi, đợi đến khi đứa bé chào đời thì tặng nó mấy bộ quần áo tã nhỏ.” Món quà này vừa không phí phạm vải vóc, lại khéo léo, được lòng các bà mẹ.

 

“Phải là thứ vải bông mềm mại, dày dặn một chút, chứ thân thể đứa trẻ vừa lọt lòng còn yếu ớt lắm.” Website TruyenLau.com

 

“Tôi biết rồi!” Mọi người lần lượt cảm khái, đứa bé này coi như có phúc phận, được nằm trong bụng Lục Ngọc. Trẻ con trong thôn đứa nào chẳng mặc lại đồ cũ của anh chị. Có được một bộ quần áo tã mới coong quả là điều xa xỉ, hiếm hoi lắm mới có.

 

Nghe bà ấy nói thế, mấy chị em khác cũng sốt sắng định may vá thêm đôi chút. Dù gì thì phụ nữ trong thôn ai nấy cũng đều thạo kim chỉ cả.

 



 

Tối đó, trưởng thôn và chủ nhiệm phụ nữ (vợ ông) ngồi lại nói chuyện trong nhà: “Đầu óc con bé Lục Ngọc quả thực nhanh nhạy!”

 

Trước đây, con bé Lục Ngọc chẳng mấy nổi bật trong thôn, ai ngờ bây giờ lại được việc đến thế.

 

Bây giờ, trưởng thôn chỉ tin lời Lục Ngọc, có đôi lúc dù đã có chủ ý riêng, nhưng vẫn muốn tham khảo ý kiến của con bé.

 

Rõ là Lục Ngọc tuổi đời còn trẻ lắm, ấy vậy mà ông lại cảm thấy con bé nghe hiểu mọi chuyện, còn nhìn xa trông rộng hơn cả mình.

 

Chủ nhiệm phụ nữ cũng đồng tình, trưởng thôn có hơi cảm khái: “Đúng vậy!”

 

Cái đề nghị nuôi thêm gà của Lục Ngọc đúng là hay ho, để mỗi nhà đều có thể hưởng chút lợi ích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chủ nhiệm phụ nữ còn khen Lục Ngọc: “Con bé nhanh nhẹn xoay xở, đi lại trong huyện cũng tháo vát chẳng khác nào người có kinh nghiệm. Còn như tôi, vừa đặt chân lên huyện đã thấy tay chân lúng túng, cứ như gà mắc tóc.”

 

Bà ấy nói cả buổi, trưởng thôn vẫn trầm ngâm không nói. Chủ nhiệm quay đầu nhìn chồng mình, thấy ông vẫn còn thức, mắt nhìn vô định, chẳng biết đang trăn trở điều gì.

 

Chủ nhiệm phụ nữ hỏi khẽ: “Này, ông sao vậy?”

 

Tiếng gọi khẽ của bà khiến trưởng thôn giật mình thon thót. Mãi một lúc lâu ông mới hoàn hồn, lúng búng nói: “Không có gì cả đâu mà!”

 

Chủ nhiệm phụ nữ thấy ông như vậy liền biết có tâm sự, bà nói: “Ông nói mau xem nào.”

 

Trưởng thôn thở dài: “Sắp tới phải chọn đại biểu thôn rồi, cái chức này cốt yếu là phải thường xuyên lên huyện họp hành, giao tiếp. Tôi thật lòng muốn cất nhắc con bé Lục Ngọc, nhưng sang năm con bé sinh nở, con so mà, thành ra cũng chẳng tiện chút nào. Còn những người khác trong thôn thì tôi nghĩ mãi cũng chẳng tìm ra ai ứng ý.”

 

Dân làng mình thì đa phần cũng như vợ chồng mình đây, chăm chỉ làm ăn thì có thừa, nhưng khoản ăn nói, giao tiếp thì lại vụng về. Cứ thử ra ngoài dự họp xem, ai nấy đều lúng túng như con đà điểu, chỉ muốn vùi đầu vào cát cho xong chuyện.

 

Càng đừng nói đến chuyện thể hiện bản thân, hay gây ấn tượng trước mặt các cấp lãnh đạo.

 

Lục Ngọc đúng là người ưu tú nhất.

 

Trưởng thôn bật dậy khỏi giường. Chủ nhiệm phụ nữ là vợ ông, chẳng phải người ngoài.

 

Trưởng thôn nói: “Tôi chỉ hận không thể giao lại cái ghế trưởng thôn này cho con bé. Cứ nhìn Lục Ngọc làm việc, rồi lại nhìn sang người khác, thật tình là kém một trời một vực.”

 

Chủ nhiệm phụ nữ góp ý: “Phải, con bé mang con so, cứ nên cẩn trọng đôi chút thì hơn. Hay là thế này đi, ông cứ chọn lấy vài ba thanh niên trẻ tuổi, có tố chất trong thôn mà bồi dưỡng.”

 

Chủ nhiệm phụ nữ nói xong câu này, trưởng thôn nhướng mày: “Bà nói vậy là sao?”

 

Chủ nhiệm phụ nữ chậm rãi giải thích: “Tôi nhìn ra được, người già như chúng ta, đầu óc đâu còn nhanh nhạy bằng lũ trẻ. Bao gồm cả mấy cái mô hình trồng trọt cải tiến, hay cách thức làm ăn mới, chúng ta có nằm mơ cũng chẳng nghĩ ra được.”

 

Ý của bà ấy là sau này tiêu chuẩn lựa chọn cán bộ cũng dần phải chọn một số người trẻ hơn.

 

Những người như họ đầu óc vẫn quá bảo thủ, ví dụ chuyện nuôi gà này, nếu không phải Lục Ngọc gợi ý, chắc chẳng ai trong thôn mình lại dám nghĩ đến chuyện làm ăn đó.

 

Vừa được gợi ý, mọi người mới vỡ lẽ ra là còn có thể làm như vậy.

 

“Ừm!” Trưởng thôn gật đầu: “Chỉ có điều, mấy đứa trẻ này còn non nớt quá, chưa từng được thử thách, rèn giũa!”

 

---

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu